háo hức.
- Bồ có nghĩ đây là tấm gương báo tương lai không?
- Làm sao thế được ? Tất cả gia đình tôi đã chết rồi mà… Để tôi nhìn lại lần nữa xem.
- Bồ đã xem suốt cả đêm qua rồi, bây giờ cho mình xem thêm chút nữa đi mà.
- Nhưng ảnh của bạn thì có gì đâu mà hay, bạn chỉ cầm cái Cúp Quidditch. Còn tôi thì nhìn thấy ba má tôi.
- Đừng đẩy mình mà…
Một tiếng động thình lình vang lên bên ngoài hành lang. Hai đứa chấm dứt cãi cọ ngay. Chúng chợt nhận ra nãy giờ đã nói năng to tiếng om xòm biết chừng nào.
- Nhanh lên!
Rom quăng tấm áo tàng hình trùm lên cả hai đứa, vừa đúng lúc Bà Norris với đôi mắt quắc như… mắt mèo, đi lởn vởn tới cửa. Ron và Harry đứng yên một lúc, cả hai cùng có chung một ý nghĩ: không biết mắt mèo có thấy được áo tàng hình không? Sau một hồi lâu như cả thế kỷ, con mèo bỏ đi.
- Không xong đâu. Biết đâu nó đi tìm thầy Filch? Mình cá là nó đã nghe tiếng tụi mình. Chạy thôi.
Ron kéo Harry chạy ra khỏi phòng.
Sáng hôm sau, tuyết vẫn chưa tan. Ron hỏi:
- Chơi cờ không, Harry?
- Không.
- Hay là mình xuống sân thăm bác Hagrid?
- Không… Bạn đi đi…
- Harry, mình biết bồ đang nghĩ đến cái gì, tấm gương phải không? Tối nay đừng quay lại đó nữa.
- Tại sao đừng?
- Mình không biết. Mình chỉ có một cảm giác không hay về nó. Với lại, bồ đã có quá nhiều hung tin chiếu cố rồi. Thầy Filch, thầy Snape, và cả Bà Norris nữa, lúc nào cũng lảng vảng chung quanh. Nếu mà họ bắt gặp bồ thì sao? Đành rằng họ không thấy bồ, nhưng nếu họ đụng vô bồ chẳng hạn? Hay nếu bồ đụng vô cái gì đó?
- Bạn nói y giọng của Hermione.
- Mình nói nghiêm túc đó, Harry, đừng đi nữa.
Nhưng trong đầu Harry lúc ấy chỉ có một ý nghĩ, đó là trở lại trước tấm gương. Và Ron không thể nào ngăn cản được.
Đêm thứ ba đó, Harry tìm được lối đến căn phòng có tấm gương nhanh hơn trước. Nó bước thật nhanh và cũng biết là mình đang dại dột gây ra quá nhiều tiếng ồn. Nhưng may là không gặp ai hết.
Và kia, ba má nó vẫn đứng đó nhìn nó mỉm cười, và một người trong đám đông, bà cố còn vui vẻ gật đầu với nó. Harry ngồi sà xuống đất trước tấm gương. Chắc là nó sẽ ngồi ở đó suốt đêm với gia đình, tưởng như không điều gì có thể dứt nó ra khỏi tấm gương. Không điều gì. Ngoại trừ…
- Thế… cháu trở lại đấy hả, Harry?
Harry giật mình, nghe toàn thân đông cứng như băng. Nó nhìn ra sau lưng. Chẳng ai khác hơn cụ Albus Dumbledore đang ngồi ở một cái bàn kê sát tường. Hẳn là Harry đã đi ngang qua cụ mà không hay. Nó đã quá tha thiết chạy lại tấm gương đến nỗi không chú ý đến gì cả.
- Thưa… thưa thầy, con đã không nhìn thấy thầy.
Cụ Dumbledore bảo:
- Thiệt lạ là khi tàng hình rồi người ta đâm ra cận thị nặng.
Cụ Dumbledore mỉm cười và Harry thở phào ra.
Cụ rời chiếc bàn, ngồi bệt xuống sàn với Harry.
- Thế là con… Con – cũng như hàng trăm người khác trước con, đã khám phá ra niềm vui của Chiếc Gương Ảo Ảnh.
- Thưa thầy, con không biết nó tên là vậy.
- Nhưng giờ đây ta mong con đã nhận ra nó có công dụng gì.
- Nó… Dạ, nó… Nó hiện ra gia đình của con…
- Và nó hiện ra cho thằng Ron bạn con thấy chính mình đứng đầu nam sinh?
- Làm sao mà thầy biết chu
Trang:
[<] 1,
102,
103,[104],
105,
106,
121 [>]Đến trang (tối đa 121):