ng Harry chẳng có vẻ nhanh nhẹn lắm, nhưng khi bị Dudley săn đuổi thì nó tẩu thoát nhanh lạ lùng.
Có lẽ do sống trong phòng xép tối tăm dưới gầm cầu thang mà Harry cứ ốm nhom nhỏ thó hơn tuổi thật của mình. Đã vậy trông nó còn ốm và nhỏ hơn thực tế nữa vì nó luôn phải mặc quần áo cũ của Dudley, mà Dudley thì lớn xác hơn nó gấp bốn lần. Harry có một khuôn mặt gầy, tay chân loẻo khoẻo, tóc đen, mắt xanh biếc sáng long lanh. Nó đeo một cặp kiếng cận đầy băng keo vì bị gãy gọng sút cáng nhiều lần do Dudley khoái đấm vào giữa mũi Harry. Cái duy nhất mà Harry hài lòng về người ngợm của mình là cái thẹo giữa trán có hình một tia chớp. Nó mang vết thẹo đótừ lâu lắm rồi, từ hồi nó không thể nhớ được nữa. Mó chỉ nhớ là lần đầu tiên nó hỏi dì Petunia làm sao nó có vết thẹo đó thì dì nói:
− Trong vụ xe đụng làm cho ba má mày chết. Không được hỏi nữa, nghe không?
Không được hỏi - đó là nguyên tắc thứ nhất để sống yên thân trong gia đình Dursley.
Dượng Vernon, tức ông Dursley, bước vào nhà bếp khi Harry đang lật mầy miếng thịt muối. Dượng nạt nó một câu như lời chào buổi sáng:
− Chải tóc, mày!
Khoảng một tuần một lần, dượng Vernon lại ngước mắt ra khỏi tờ báo dượng đang đọc để quát Harry rằng cần phải cắt tóc. Hẳn là số lần cắt tóc của bọn con trai cả lớp cộng lai cũng không nhiều bằng của Harry, nhưng điều đó cũng chẳng làm cho cái đầu nó khác đi được mấy, tóc nó cứ tỉnh bơ mọc lên như cũ, khắp đầu.
Khi Harry chiên tới trứng thì Dudley cùng mẹ xuất hiện ở cửa nhà bếp. Cậu quý tử trông giống y chang cha nó: mặt to hồng hào, cổ cao không tới một ngấn, mắt nhỏ màu xanh lơ mong nước, tóc vàng dày được chải mướt trên cái đầu lắm mỡ. Dì Petunia thường nói Dudley trông giống như một em bé thiên, còn Harry thì thường nói Dudley trông giống như một con heo trong chuồn heo. Harry đặt đĩa trứng muối và thịt muối lên bàn, cái bàn hầu như chẳng còn chỗ trống nào nữa vì chất đầy quà sinh nhật của Dudley. Nó đang đếm các món quà. Mặt nó xịu xuống, rồi nó nhìn ba má nó phụng phiu:
− Có ba mươi sáu hà. Ít hơn năm ngoái hai món quà
− Cưng ơi, con đếm sót quà của cô Marge rồi kìa, nó nằm dưới gói quà to của ba mẹ đó.
Dudley đỏ mặt.
− Ừ, cũng chỉ mới có ba mươi bảy thôi.
Từng chứng kiến nhiều lần cơn nhõng nhẽo của của Dudley, Harry vội vàng ăn món thịt muối của mình càng nhanh coàng tốt để phòng trường hợp Dudley hất tung cái bàn lên.
Dì Petunia hiển nhiên là cảm nhận được nguy cơ đó, bởi vậy dì vôi nói:
− Ba má sẽ mua thêm cho con hai món quà nữa khi đưa con đi chơi bữa nay. Được hôn cưng? Hai món quà nữa nha?
Dudley suy nghĩ một lát. Trông nó suy nghĩ thật là vất vả. Cuối cùng nó nói chậm rãi:
− Vật vậy là con sẽ có ba mươi… ba mươi…
− Ba mươi chín, cục cưng của má à.
Dudley nặng nề ngồi xuống và chụp lấy món quà gần nhất:
− Ừ, được rồi đó.
Dượng Vernon đưa tay xoa đầu con trai:
− Còn nhỏ mà biết tính kỹ hén. Thiệt xứng đáng là con của cha, cậu Dudley ạ.
Lúc đó điện thoại reo, dì Petunia đi nghe điện thoại, Harry và dượng Vernon ngồi nhìn Dudley mở quà: xa đạp đua, may quay phim, may bay điều khiển từ xa, mười sáu trò chơi điện tử mới, và một đầu máy video. Nó đang lột giấy bao khỏi một cái đồng hồ đeo tay bằng vàng thì dì Petunia trở lại bàn ăn, vẻ mặt giận d
Trang:
[<] 1,
9,
10,[11],
12,
13,
121 [>]Đến trang (tối đa 121):