hơn chuyện Neville trở thành tuyển thủ quốc gia môn Quidditch à!
Harry đồng ý, nhưng nó không thể gạt bỏ được cái cảm giác mơ hồ là hình như nó đang quên làm một điều gì đó, một điều gì đó quan trọng. Khi nó cố tự giải thích việc này, Hermione nói:
- Tại kỳ thi đó mà. Mình cũng vậy đó. Hồi khuya mình thức dậy, ôn được một nửa môn Biến hình rồi mới nhớ ra là đã thi xong môn đó rồi.
Dù vậy Harry vẫn tin chắc cái cảm giác bất ổn trong lòng nó không liên quan gì đến việc thi cử. Nó nhìn thấy một con cú bay ngang qua bầu trời xanh sáng phía trên ngôi trường – con cú ngậm một bức thư. Người duy nhứt từng gởi thư cho Harry là bác Hagrid. Bác ấy không đời nào phản bội cụ Dumbledore. Bác ấy không đời nào nói cho a biết cách qua được con Fluffy… Không đời nào… Nhưng…
Harry bỗng đứng phắt dậy.
Ron ngái nhủ hỏi:
- Bồ đi đâu vậy?
Mặt Harry trở nên trắng bệch:
- Mình vừa nghĩ ra một điều. Phải đi gặp bác Hagrid ngay!
Hermione vội vã đứng lên theo, hồi hộp:
- Để chi?
Harry bò lên bãi cỏ thoai thoải:
- Mấy bồ không thấy lạ sao? Bác Hagrid ước ao có một con rồng hơn bất cứ thứ gì khác, và cái người xa lạ bác gặp ở quán rượu ấy lại ngẫu nhiên có một cái trứng rồng trong túi áo. Rồng là đồ bất hợp pháp thì ai lại đi lang thang đó đây với một cái trứng rồng trong túi chứ ? Mấy bồ nghĩ xem có phải hắn tình cờ gặp bác Hagrid không, hay là…? Tại sao mình không nghĩ ra điều này sớm nhỉ?
- Bồ đang nói về cái gì vậy?
Ron hỏi, nhưng Harry không trả lời, cắm cổ chạy băng qua sân trường hướng về phía bìa rừng.
Lão Hagrid đang ngồi trong một cái ghế bành đặt bên ngoài căn chòi, ống tay áo và ống quần đều xắn lên. Lão đang lặt đậu cho vào một cái tộ to, mỉm cười khi thấy bon trẻ chạy tới.
- Chào mấy đứa! Thi xong rồi hả? Rảnh uống trà không?
Ron đáp:
- Dạ, xin bác.
Nhưng Harry ngắt lời Ron:
- Không, tụi con đang gấp lắm. Bác Hagrid ơi, bác trả lời cho con điều này. Bác nhớ cái hôm mà bác đánh bài thắng được cái trứng rồng đen không? Bác có nhớ người khách lạ ấy trông như thế nào không?
Lão Hagrid thản nhiên:
- Không. Tại hắn có rời cái áo trùm ra đâu!
Ba đứa trẻ đứng sững với vẻ mặt thảng thốt khiến lão Hagrid phải nhướn mắt nhìn lên:
- Có gì đâu mà bất thường? Ở quán rượu Đầu Heo – cái quán rượu trong làng ấy – có cả đống bọn quái… Có thể hắn là một gã buôn lậu rồng. Bác cũng chẳng nhìn được mặt mũi hắn, lúc nào hắn cũng kéo mũ trùm đầu tùm hụp.
Harry ngồi thụp xuống bên cạnh tô đậu:
- Bác nói gì với hắn hở bác Hagrid? Bác có nhắc gì tới Hogwarts không?
Bác Hagrid cau mày cố nhớ lại:
- Để ta nhớ coi… Ờ… hắn có hỏi ta làm gì, ta nói ta là người giữ khoá ở đây… Hắn hỏi ta về những thứ mà ta khoái… nên ta có nói với hắn… ờ, ta nói cái mà ta luôn ao ước là một con rồng… và rồi… ta không nhớ rõ lắm, bởi vì hắn cứ mua thêm rượu mời ta uống… Để coi… Ờ, rồi hắn nói hắn có một cái trứng rồng, nếu ta muốn ta có thể chơi bài với hắn… nhưng mà hắn muốn biết chắc là ta có muốn giữ nổi một con rồng hay không. Hắn không muốn nó rơi vào tay hạng tàm thường… Ta bèn nói cho hắn biết là một khi ta đã thuần hoá được con Fluffy, thì dạy dỗ một con rồng là chuyện dễ thôi…
Harr
Trang:
[<] 1,
129,
130,[131],
132,
121 [>]Đến trang (tối đa 121):