Pair of Vintage Old School Fru
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hòn Đá Phép Thuật
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
con yêu nheo đôi mắt đen tinh quái lại:

- Cho dù ta không thấy mi, ta cũng biết là có mi ở đó nha!Mi là ma, là quỷ, hay là quái học trò?

Con yêu bay lên và lơ lửng ở trên không, nheo mắt liếc chừng dáo dác:

- Méc thầy Filch, ta méc thầy Filch cho coi, có cái gì đó đang bò loanh quanh mà không có bóng dáng gì hết vậy nè?

Harry chợt bật ra một ý, nó lấy giọng ồm ồm, nói:

- Peeves, Nam tước Đẫm máu nếu có tàng hình thì cũng là có lý do riêng…

Peeves suýt nữa rụng từ trên không xuống dưới đất vì hoảng hồn. Nó tự vớt mình lên kịp thời và bốc lên lơ lửng phía trên cầu thang chừng ba tất. Giọng con yêu bây giờ nghe ngọt xớt:

- Dạ xin lỗi ngài Nam tước, dạ bảm ngài Nam tước, ấy là lỗi của con, dạ con nhầm… con không thấy ngài ạ… Dĩ nhiên là con đâu có thấy được, ngài tàng hình mà… xin ngài tha thứ cho thằng Peeves già đầu mà giỡn ngu này, xin ngài ạ.

Harry giả giọng khàn:

- Peeves, ta có công chuyện ở đây, mi hãy tránh xa chỗ này trong đêm nay.

- Dạ vâng, bẩm ngài, con chắc chắn sẽ tránh xa ạ!

Con yêu lại bay lên cao lần nữa, và trước khi cút xéo, nó nói:

- Dạ, bẩm ngài Nam tước, con hy vọng công việc của ngài suôn sẻ tốt đẹp ạ. Dạ thưa ngài Nam tước, con xin không dám quấy rầy ngài nữa ạ.

Ron thì thầm:

- Harry, cừ lắm!

Vài giây sau, bọn trẻ tới nơi – bên ngoài hành lang tầng ba. Cánh cửa đã hé mở sẵn.

Harry thì thầm nói:

- Đó, thấy chưa? Lão Snape đã vượt qua con được con Fluffy rồi!

Về mặt nào đó, việc nhìn thấy cánh cửa mở sẵn cũng có tác dụng tốt: nó đánh động cho ba đứa trẻ về mối nguy hiểm mà chúng sắp phải đương đầu. Dưới tấm áo tàng hình, Harry quay lại nói với hai người bạn:

- Nếu các bạn muốn quay về thì cứ về, tôi cũng không trách đâu. Các bạn cứ giữ lấy tấm áo tàng hình, bây giờ tôi không cần nó nữa.

Ron nói:

- Đừng có ngu!

Hermione cũng cãi:

- Tụi này đi với bồ!

Harry đẩy cho cánh cửa mở ra.

Khi cánh cửa rít lên, chúng nghe thấy tiếng gầm gừ của con chó. Cả ba cặp mũi của con Fluffy hít hửi như điên khắp mọi hướng, mặc dù nó không hề nhìn thấy ba đứa trẻ. Hermione hỏi nhỏ:

- Cái gì ở dưới chân nó vậy?

Ron đáp:

- Trông giống cây đàn hạc. Chắc là của thầy Snape bỏ lại đó.

- Chắc khi tiếng nhạc dừng là con chó tỉnh giấc rồi. Được, để thử coi…

Harry nói xong, đưa cây sáo của lão Hagrid lên môi và thổi. Khó có thể nói đó là một điệu nhạc được, nhưng ngay từ khi âm thanh đầu tiên phát ra, mắt con chó đã bắt đầu cụp xuống. Harry hầu như nín thở mà thổi sáo. Tiếng gầm gừ của con chó nguôi đi rồi im hẳn, nó lảo đảo trên bốn chân rồi khuỵu đầu gối, nằm lăn ra trên sàn, ngủ say.

- Cứ thổi tiếp nhé!

Ron nhắc Harry khi cả bọn chui ra khỏi tấm áo khoác tàng hình, bò về phía miệng bẫy sập. Khi đến gần ba cái đầu của con quái vật khổng lồ, tụi nó có thể cảm thấy hơi thở nóng hổi và hôi hám của con vật.

Ngó qua lưng con quái vật, Ron nói:

- Mình nghĩ cả ba đứa hùn lại có thể kéo được cái cửa bẫy sập này ra. Bồ muốn đi trước không Hermione?

- Mình không dám đâu!

- Được thôi!

Ron nghiến răng bước cẩn thận qua mấy cái chân của con chó. Nó cuối xuống kéo cái vòng của bẫy sập, khiến miệng bẫy b

Trang: [<] 1,134,135,[136],137,121 [>]
Đến trang (tối đa 121):