Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hòn Đá Phép Thuật
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
òn đứng ở cuối hàng. Harry bảo:

- Bạn uống chai đó. Đừng cãi, nghe đây: bạn hãy trở lại cứu Ron. Lấy chổi thần trong phòng chìa khoá bay để bay nhanh ra khỏi miệng bẫy, qua mặt con Fluffy – đi thẳng đến chuồng cú và phái con Hedwig đến kêu cứu thầy Dumbledore. Tụi mình cần thầy giúp. Tôi cò thể cầm cự chân lão Snape một lát, nhưng quả thật tôi không phải là đối thủ của lão.

- Nhưng Harry… nếu Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy ở bên cạnh ổng thì làm sao?

- Thì… Đành trông vào hên xui thôi! Tôi đã may mắn một lần rồi, thấy không?

Harry chỉ vào cái thẹo trên trán nó, nói tiếp:

- Biết đâu lần này tôi lại may mắn nữa thì sao!

Môi Hermione run run, bất thình lình cô bé nhào tới ôm chầm lấy Harry.

- Hermione!

- Harry… bạn biết không, bạn là một phù thủy vĩ đại.

Harry hết sức bối rối khi cô bé buông nó ra.

- Tôi đâu có giỏi bằng bạn!

- Tôi hả?

Hermione nói:

- Tôi thì chỉ được cái đọc sách và thông minh thôi! Trong khi có những điểu còn quan trọng hơn nhiều… như tình bạn và lòng dũng cảm… Ôi, Harry… Nhớ cẩn thận nha!

Harry bảo:

- Bạn uống trước đi. Bạn chắc chắn biết chai nào, phải không?

- Chắc chắn.

Hermione cầm cái chai tròn ở cuối cùng, uống một hơi dài, rùng mình. Harry hồi hộp:

- Có phải độc dược không?

- Không – Nhưng nó lạnh như nước đá ấy.

- Mau đi đi, kẻo thuốc hết tác dụng.

- Chúc may mắn. Cẩn thận nha Harry!

- ĐI! ĐI!

Hermione quay gót, đi xuyên thẳng qua ngọn lửa màu tím.

Harry hít sâu, cầm chai nhỏ nhứt lên. Nó quay mặt về phía ngọn lửa đen:

- Tôi đến đây!

Chỉ bằng một hớp gọn, nó uống cạn cái chai.

Quả thật, dường như nước đá đang chảy trong châu thân nó. Harry đặt cái chai xuống và bước tới trước. Nó tự động viên mình, cảm thấy ngọn lửa đen đang liếm thân thể, nhưng không cảm thấy nóng hay bỏng gì cả. Trong một khoảnh khắc, nó không thấy cái gì cả ngoài ngọn lửa đen thui. Và rồi, “Húp!”, nó đã qua được phía bên kia – căn phòng cuối cùng.

Trong phòng đã có sẵn người – nhưng người đó không phải thầy Snape. Cũng không phải Voldemort.





Chương 17 NGƯỜI HAI MẶT





Đó là thầy Quirrell.

Harry há hốc mồm:

- Thầy!

Thầy Quirrell mỉm cười. Mặt ông lúc này lại không hề co giật một chút nào hết. Ông bình tĩnh nói:

- Chính ta. Ta đã tự hỏi liệu có phải gặp mi ở đây không, Harry Potter.

- Nhưng con tưởng… thầy Snape… cơ.

- Snape hả?

Thầy Quirrell bật cười to, không phải tiếng cười yếu ớt run rẩy như mọi khi, mà là một giọng cười sắc

lạnh.

- Ừ, lão Snape có vẻ là hạng người hiểm ác, đúng không? Thành ra dùng lão để “giương Đông kích Tây” cũng được việc đó chớ. Giương lão ra thì ai nỡ nghi ngờ giáo sư Quirrell cà-cà-cà lăm khốn-khốn-khốn khổ chứ?

Harry không thể nào tin được. Điều đó không thể là sự thật, không thể nào!

- Nhưng mà thầy Snape đã từng tính giết con mà!

- Không, không, không… Chính ta mới là người toan giết mi đấy! Ở trận đấu Quidditch ấy, cô bạn Hermione của mi trong lúc hấp tấp chạy đi đốt lão Snape đã xô ngã ta, khiến ta bị đứt giao nhãn với mi, chứ không thì chỉ vài giây sau mi đã rớ

Trang: [<] 1,140,141,[142],143,121 [>]
Đến trang (tối đa 121):

Old school Swatch Watches