XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hòn Đá Phép Thuật
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
i vang lên từ Quirrell, mặc dù môi lão không hề động đậy.

- Nó nói láo… nó nói láo…

Quirrell quát:

- Harry, quay lại đây. Nói thật cho ta biết, mi thấy cái gì?

Giọng the thé lại vang lên:

- Để ta nói chuyện với nó… mặt giáp mặt…

- Thưa ông chủ, ông chưa đủ khỏe mà.

- Ta đủ khỏe… để làm chuyện này…

Harry có cảm giác như Tấm lưới của quỷ sa tăng đang ghị chặt nó tại chỗ. Nó không thể nhúc nhích tới một cơ bắp. Nó đứng như phỗng đá mà nhìn Quirrell giơ tay lên tấm khăn quấn đầu, bắt đầu tháo khăn ra. Cái gì đang diễn ra vậy? Tấm khăn quấn đầu rớt xuống. Không còn tấm khăn, cái đầu Quirrell ngó nhỏ xíu . Lúc ấy lão mới từ từ quay lưng lại.

Lã ra Harry phải gào lên khiếp đảm, nhưng nó không thốt được một lời nào. Phía sau sọ của Quirrell, lại là một gương mặt nữa – gương mặt khủng khiếp nhất mà Harry từng nhìn thấy. Nó trắng như bột, với đôi mắt đỏ rực và một cái mũi tét ra, trông như một con rắn. Cái mặt đó thì thào:

- Harry Potter…

Harry cố gắng bước lùi lại nhưng chân cẳng nó không thể nào cục cựa nổi.

Gương mặt nói:

- Thấy ta ra nông nỗi này không? Chỉ là bóng là hơi… Ta chỉ có hình dạng khi ta nhập vào xác của người nào đó… nhưng luôn có người sẵn lòng để ta nhập vào tim vào óc họ… Máu bạch kỳ mã đã làm cho ta khỏe lên trong mấy tuần qua… Mày đã nhìn thấy Quirrell trung thành uống máu dùm ta trong rừng… Và một khi ta có được thuốc Trường sinh, ta sẽ đủ sức sáng tạo cho ta một thân thể… bây giờ… Đưa ngay cho ta Hòn đá trong túi mày.

Vậy là hắn biết. Cảm giác bỗng nhiên hồi sinh trong chân Harry, nó nhảy lùi lại.

Gương mặt gầm gừ:

- Đừng ngu nữa. Mày tốt nhứt là nên giữ cái mạng mày và đi theo phe ta… Nếu không, mày sẽ phải kết thúc cuộc đời như cha mẹ mày… họ chết trong khi van xin lòng thương hại của ta…

- DỐI TRÁ !

Harry bỗng hét to.

Quirrell bước thụt lùi về phía Harry, để Voldemort vẫn có thể nhìn thấy Harry. Gương mặt ác quỷ bây giờ lại mỉm cười, nhưng giọng hắn thì rít lên:

- Nhạy cảm lắm… Ta luôn luôn đánh giá cao lòng dũng cảm… Phải đấy, nhóc con ạ, cha mẹ mày rất dũng cảm… Ta giết cha mày trước, và y đã dũng cảm kháng cự… nhưng mẹ mày thì thật ra không cần phải chết… mụ đã chết vì muốn bảo vệ mảy… nếu mày không muốn cho cái chết của mẹ mày trở nên vô ích thì hãy đưa ngay Hòn đá cho ta.

- KHÔNG BAO GIỜ !

Harry phóng nhanh về phía cánh cửa đang bừng cháy ngọn lửa đen, nhưng Voldemort gào lên:

- BẮT LẤY NÓ!

Và chỉ trong tít tắc, Harry cảm thấy bàn tay của Quirrell nắm chặt cổ tay nó. Lập tức một cơn đau như kim đâm thấu vào vết thẹo trên trán Harry; đầu nó đau như sắp bể làm đôi; nó gào thét vùng vẫy hết sức lực của mình, và lạ lùng thay, Quirrell bỗng buông tay nó ra. Cơn đau trên đầu Harry nguôi đi phần nào. Nó ngơ ngác nhìn quanh, thấy Quirrell bị hất văng ra, đang quằn mình vì đau, mắt nhìn mấy ngón tay mình: chúng đang phồng rộp lên.

Voldemort lại rít lên:

- Bắt nó! BẮT LẤY NÓ!

Quirrell lao tới, quật ngã Harry xuống, ngồi đè lên mình nó, cả hai tay siết quanh cổ Harry. Vết thẹo của Harry làm nó đau đến nỗi hoa cả mắt, nhưng nó có thể thấy Quirrell rú lên trong đau đớn:

- Ông chủ ơi, tôi không thể giữ được nó… Tay tôi… Ối, tay của tôi…

Và Quirrell, m

Trang: [<] 1,143,144,[145],146,121 [>]
Đến trang (tối đa 121):