am sinh trường Smelting mặc áo khoác có đuôi màu nâu sẫm, quần chẽn (cụt tới gối) màu cam, và đội một cái nón rơm kêu là bôt – tơ. Tụi nó cũng cầm gậy có mấu, dùng để nện nhau khi thầy giáo không để mắt tới. Điều này có thể coi như một sự rèn luyện tốt cho đời chúng sau này.
Ngắm nghía quý tử Dudley mặc quần chẽm mới, ông Dursley xúc động nói đây là giây
phút tự hào nhất đời ông. Bà Dursley thì bật khóc và nói bà không thể tin là bé Dudley – đờ – tí – tẹo của bà đã lớn lên và đẹp trai đến thế. Còn Harry thì tự cấm mình cho nó nói ra cảm tưởng. Nó biết hai be sườn của nó dám bể vì nín cười lắm.
Sáng hôm sau, Harry vừa bước vô bếp thì ngửi thấy ngay một mùi khủng khiếp. Hình như cái mùi ấy xuất phát từ một cái chậu lớn. Nó bước tới gần để ngó một cái. Cái chậu ngâp đầy một thứ gì trông như nùi giẻ ngập trong làng nước xám. Nó hỏi dì Petunia:
− Cái gì vậy?
Môi dì mím lại như mọi khi Harry dám đặt ra một câu hỏi. Dì nói:
− Đồng phục mới của mày.
Harry nhìn vô chậu lần nữa. Nó nói:
− Ôi con đâu dè nó phải bị nhúng ước dữ vậy.
Dì Petunia nạt:
− Đồ ngu. Tao đang nhuộm xám đồ cũ của Dudley cho mày. Tao nhuộm xong thì thì trông nó cũng giống như đồ mới của những đứa khác thôi.
Harry rất nghi ngờ điều đó, nhưng nghĩ mình không cãi lại là tột nhất. Nó ngồi xuống cạnh bàn ăn, cố gắng không nghĩ tới hình ảnh nó trong bộ đồ khín đó, đi đến trường Tường Đá vào ngày khai giảng niên học mới. Có lẽ trông nó sẽ giống một đứa đội lốt da voi già.
Bộ đồng phục mới của Harry làm cho Dudley và dượng Vernon nhăn mũi ngay khi bước vô nhà bếp. Ông Dursley, như thông lệ, giở tờ báo ra đọc và Dudley thì dộng cây gậy Smelting của nó lên bàn. Giờ đây đi đâu nó cũng kè kè cây gậy đó.
Họ nghe tiếng mở rãnh bỏ thư trên cửa và tiếng những lá thư rơi xuống thảm chùi chân ở cửa.
Ông Dursley nói đằng sau tờ báo:
− Dudley ra lấy thư đi con.
− Kêu Harry lấy á.
− Harry, ra lấy thư.
− Kêu Dudley lấy á.
− Đập cho nó một gậy Smelting coi, Dudley.
Harry vọt lẹ né cây gậy Smelting và đi ra cửa lấy thư. Có ba thư nằm trên thảm: một bưu thiếp của em gái ông Dursley gởi, cô ấy đang ngao du ở đảo Wight, một phong bì màu nâu giống như thư đòi tiền điện nước, và – một bức thư gởi Harry.
Harry cầm lên, nhìn bức thư chòng chọc, tim nó đập bưng bưng như đang có một ban nhạc cao su khổng lồ đang chơi. Cả đời nó, từ hồi nào giờ, chưa từng có ai viết thư cho nó. Ai mà viết chứ? Nó không có bạn bè, không có bà con nào khác. Nó cũn không làm thẻ mượn sách thư viện, nên ngay cả thư đòi sách mượn quá hạn nó cũng khỏi có. Vậy mà bức thư này đây, ghi rõ ràng trên phong bì, không thể có sự nhầm lẫn nào hết:
Ông Harry Potter
Phòng xép dưới gầm cầu thang
4 Privet Drive
Phong bì dày và nặng, làm bằng giấy da vàng nhạc, và địa chỉ thì được viết bằng mực xanh biếc. Thư không dán tem.
Hai tay Harry run rẩy khi lật qua lá thư, thấy một dấu khằn sáp màu tím mang huy hiệu: một con sư tử, một con ó, một quân hàm và một con rắn quấn quanh mẫu tự H.
Ông Dursley từ trong nhà bếp quát ra:
− Lẹ lên, thằng kia. Mày còn làm gì ngoài đó, kiểm tra bom thư hả?
Ông khoái trá ra mặt về câu hài hước thú vị của mình.
Harry trở lại n
Trang:
[<] 1,
15,
16,[17],
18,
19,
121 [>]Đến trang (tối đa 121):