Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hòn Đá Phép Thuật
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
vẫn còn đâu đó, nhưng có lẽ đã mất hết quyền phép. Hắn hết xí quách rồi. Chính phép lạ của con đã chấm dứt đời hắn, Harry ạ. Có điều gì đó đã xảy ra vào đêm đó mà hắn không thể nào ứng phó nổi. Ta không biết điều gì. Không ai biết cả. Nhưng chắc chắn là cái điều làm tiêu biến kẻ – mà – ai –cũng – biết – là – ai – đấy có liên quan đến con.

Lão Hagrid nhìn Harry bằng ánh mắt ấm áp và đầy kính trọng, nhưng Harry thay vì cảm thấy vui sướng hay tự hào, lại đâm nghi ngờ có gì nhầm lẫn trong chuyện này đây. Phù thủy? Nó ư? Làm sao có thể được? Nó đã sống trong gia đình Dursley từ hồi nào đến giờ, bị Dudley chế giễu nhục mạ, bị ông bà Dursley hành hạ đày ải; nến mà nó có phép lạ thì tại sao họ chưa bị biến thành cóc nhái mỗi lần họ nhốt Harry vô phòng xép dưới gầm câu thang? Nếu nó từng khiến lão phù thủy hung ác nhất thế giới bị đại bại, thì làm sao mà Dudley có thể đá nó lăn lóc trên sân banh được?

Harry bình tĩnh nói:

- Bác Hagrid à, con con chắc là bác đã nhầm lẫn, con không tin con có thể là một phù thủy được.

Lão Hagrid ngạc nhiên xuýt xoa:

- Không phải là phù thủy hả? Con chưa từng làm ra phép lạ nào khi con nỗi giận hay sợ hãi sao?

Harry ngó chăm chăm ngọn lửa. Bây giờ nó bắt đầu suy nghĩ về chuyện này… Mọi chuyện rắc rối từng xảy ra khiến cho dì dượng nó nổi cơn tam bành đều xảy ra vào những lúc nó giận quá hay sợ quá. Khi bị băng của Dudley rượt đuổi gần quá, bỗng nhiên nó thấy mình bức xa chúng… Lúc quá sợ phải đi đến trường với cái đầu trọc lóc buồn cười, tóc nó bỗng mọc dài trong một đêm… Và lần cuối cùng Dudley kiếm chuyện đánh nó thì bị dần cho một trận te tua mà không hề có ý thức mình đã hành động ra sao. Còn con rắn Boa constrictor, chẳn lẽ là do chính nó thả ra ư?

Harry nhìn lại lão Hagrid, mỉm cười và nhận lại được tia vui mừng tán thưởng trong mắt lão.

- Thấy chưa? Harry Potter, để rồi con xem, con không chỉ là một phù thủy, mà con sẽ nổi tiếng ngay ở trường Hogwarts.

Ông Dursley không chấp nhận thua mà không chiến đấu đến phút cuối cùng. Ông rít lên:

- Ta đã nói là nó sẽ không đi học trường đó. Nó sẽ hập học trường Tường Đá, như vậy là tử tế lắm rồi. Ta đã đọc những lá thư và tất cả những thứ nhảm nhí no cần có theo để học trường quỷ thuật đó, nào là sách thần chú, cây đũa phép, và…

Lão Hagrid gầm gừ:

- Nếu Hagrid muốn, thì một Muggle bự như ông cũng không thể cấm cản được no. Chà cấm đứa con trai của nhà Potter đi học ở Hogwarts! Có điên không đó? No mới sanh ra là được ghi danh vào trường đó rồi. Nó sẽ vào học trường pháp thuật và ma thuật xịn nhất thế giới. Sau bảy năm học ở đó nó sẽ thành người mà bây giờ không ai hình dung nổi đâu. Ở đó nó sẽ học chung với những đứa trẻ cùng loại với nó và sẽ được chăm sóc bởi vị hiệu trưởng vĩ đại nhất mà Hogwarts từng có, cụ Albus Dumbledore…

Ông Dursley kêu to:

- TA SẼ KHÔNG TRẢ ĐỒNG XU NÀO CHO LÃO NGỐC ẤY DẠY THẰNG NHỎ NHỮNG TRÒ QUỶ QUÁI!

Lão Hagrid bèn gầm lên như sấm nổ đồng thời múa tít cây dù trên đầu ông Dursley.

- ĐỪNG BAO GIỜ… XÚC PHẠM… ALBUS SUMBLEDORE… TRƯỚC… MẶT… TA!

Lão thu cây dù từ trên không xuống, chĩa mũi dù vào Dudley. Một tia sáng màu tím nhá lên, cùng lúc vang lên một âm thanh éc éc nghe như tiếng pháo xì. Và chỉ một giây sau, Dudley nhảy tưng tưng tại chỗ, hai tay ôm bung mỡ, rên la với vẻ đau

Trang: [<] 1,27,28,[29],30,31,121 [>]
Đến trang (tối đa 121):

Ring ring