Polly po-cket
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hòn Đá Phép Thuật
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ư là hay run lắm.

- Lúc nào thầy cũng căng thẳng như thế sao?

- Chớ sao. Tội nghiệp ổng. Một trí tuệ phi thường. Ổng mà nghiên cứu sách vở thì sự đời vẫn ổn, nhưng ổn lại xin nghỉ một năm đi thực tế… Nghe nói ổng đã gặp ma – cà – rồng ở Hắc Lâm, lại thêm chuyện lăng nhăng vớ vẩn với một mụ dạ xoa nữa. Từ đó ổng không bao giờ lấy lại được phong độ như xưa. Từ đó ổng đâm ra sợ sệt, sợ cả học trò của mình, sợ cả môn mình dạy. Ủa, cây dù của ta đâu rồi?

Cái đầu của Harry đang quay mòng mòng. Ma – cà – rồng? Mụ dạ – xoa? Lão Hagrid thì đang bận đếm những viên gạch bức tường sau thùng rác. Lão lẩm bẩm:

- Ba dọc… hai ngang… Bên phải. Lùi lại, Harry.

Lão dùng mũi dù gõ vào tường ba lần.

Những viên gạch lão sờ vào dường như rùng mình – chúng co lại – và ở chính giữa hiện ra một cái lỗ nhỏ. Cái lỗ dần dần lớn ra, lát sau trước mặt họ là một cái cổng lớn đến nỗi người khổng lồ như lão Hagrid cũng có thể đàng hoàn bước qua. Cánh cổng này mở ra một con đường trải đá cuội quanh co khúc khuỷu. Lão Hagrid nhe răng cười với Harry:

- Chào mừng quý khách đến Hẻm Xéo.

Harry ngạc nhiên quá, bước qua cổng, và ngoái nhìn qua vai thấy cánh cổng thu lại thành lỗ hổng nhỏ dần và cả bức tường liền lại, y nguyên, vững chắc.

Mặc trời xoi chiếu rực rỡ trên hàng đống vạc chất bên ngoài cửa hàng gần họ nhất. Những cái vạc – đủ cỡ – bằng đồng có, bằng thau có, bằng thiếc có, bằng bạc cũng có. Một nhãn hiệu treo bên trên đống vạc cho biết: Tự khuấy – Xếp gọn được. Lão Hagrid nói.

- Chà con sẽ cần một cái nhưng chúng ta hãy đi lầy tiền trước đã.

Harry ước sao mình có thêm chừng tám con mắt nữa. Khi theo lão Hagrid bước lên phố, nó cứ quay ngang đầu, đảo dọc mắt, nhìn khắp bốn phương tám hướng, để thấy hết mọi thứ: Tiệm quán, đồ đạc bày tràn ra ngoài, người ta mua sắm tấp nập. Khi hai bác cháu đi ngang qua tiệm Apothecary nghe một bà mập mạp đứng bên ngoài cửa tiệm le lưỡi lắc đầu:

- Gan rồng gì mà những bảy mươi Sickles một cân, có mà điên…

Có tiếng còi rè phát ra từ một tiệm âm u mang bảng hiệu Sở cú Eeylop – Tawny, Screech, Barn, Brown, và Snowy. Rất nhiều trẻ con trạc tuổi Harry đang ịn mũi vào cửa sổ ngắm những cán chổi thần bày bên trong. Harry nghe một trong đám trẻ nói:

- Coi kìa! Cán Nimbus 2000 mới toanh – nhanh nhất xưa nay…

Những tiệm khác, cái thì bán áo chùng, cái thì bán kính viễn vọng và những trang thiết bị bằng bạc mà Harry chưa từng nhìn thấy lần nào trong đời. Nhiều tiệm chất đầy nhóc những thùng đựng lá lách dơi và mắt lươn. Và hàng núi sách thần chú, hàng súc to, hàng cuộn lớn giấy da, rồi những chai quỷ dược, những trái cầu phép…

Cuối cùng hai bác cháu đến một toà nhà trắng như tuyết, cao vượt trên những tiệm quán thấp lè tè. Lão Hagrid thông báo:

- Gringotts.

Đứng bên cạnh tấm cửa đồng bệ vệ, trong đồng phục màu tía và vàng, là…

- Đúng là yêu tinh đấy.

Lão Hagrid nói thầm với Harry khi cả hai bước lên những bậc thềm trắng tiến về phía hắn. Tên yêu tinh lùn hơn Harry cả cái đầu. Nhưng hắn có một gương mặt ngăm đem tinh quái, một chòm âu nhọn, và Harry để ý thấy chân cẳng và ngón tay của hắn rất dài. Hắn cuối chào khi hai bác cháu đi ngang qua. Bây giờ họ đối diện với hai

cánh cửa khác, bằng bạc, với những dòng chữ này khắc trên cánh cửa

Trang: [<] 1,33,34,[35],36,37,121 [>]
Đến trang (tối đa 121):