ống trong một cái chòi trong sân trường, thỉnh thoảng lại say xỉn, lại còn tập tễnh làm phép thuật nữa chứ, nhưng rốt cuộc lại làm cháy cái giường của mình.
Harry lạnh lùng nói:
- Tôi thấy bác ấy giỏi lắm.
Thằng bé khịt mũi:
- Mày tưởng vậy hả? Mà tại sao mày dây dưa với lão? Ba má mày đâu?
- Họ chết rồi.
Harry không muốn tiếp tục về đề tài đó với thằng bé này nữa. Thằng đó tỏ ra thương hại:
- Tội nghiệp. Nhưng ba má mày cũng thuộc giới của chúng ta, phải không?
- Ý cậu nói là ba má tôi có phải là phù thủy không hả?
- Mày cũng biết là người ta đâu có thu nhận người thuộc giới khác vào Hogwarts, đúng không? Họ không giống chúng ta, không được nuôi dạy theo cách của chúng ta. Có đứa chẳng biết tí gì về Hogwarts khi nhận được giấy gọi nhập học, tưởng tượng nổi không? Tao nghĩ người ta nên duy trì truyền thống gia đình phù thủy xưa. À, mày thuộc dòng họ nào?
Harry chưa kịp mở miệng thì phu nhân Malkin đã lại nói trước:
- Con xong rồi cưng ạ.
Harry chẳng hề tiếc cuộc trò chuyện bị chấm dứt ngang xương, nhảy ngay khỏi cái bục. Thằng kia nói:
- Thế chúng ta sẽ gặp lại nhau ở Hogwarts đúng không?
Harry hơi có vẻ lặng lẽ khi ăn que kem mà lão Hagrid mua cho nó (kem sô – cô – la có dâu và đậu phộng nữa). Lão Hagrid hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
Harry nói dối:
- Đâu có gì đâu.
Họ dừng chân mua giấy da và viết lông chim. Harry phấn khởi lên một chút khi tìm thấy bình mực tự đổi màu khi viết. Ra khỏi tiệm Harry hỏi:
- Bác Hagrid, Quidditch là cái gì?
- Cô hồn các đảng ơi, ta cứ quên béng là chú nhỏ này không biết chút gì hết về Quidditch!
- Bác đừng làm cháu thêm nản lòng.
Harry kể cho lão Hagrid nghe chuyện nó gặp thằng bé nhợt nhạc trong tiệm quần áo phu nhân Malkin.
- Nó nói những người sinh trưởng trong gia đình người Muggle không được thu nhận vào Hogwarts.
- Nhưng con không thuộc gia đình người Muggle. Nếu thằng nhóc đó mà biết con đã là ai – Mà nó nhất định phải biết tên con nếu ba má nó thật sự là dân phù thủy. Con thấy đó, mọi người trong quán Leaky Cauldron tỏ ra như thế nào khi họ gặp con. Nhưng dù sao đi nữa thằng bé đó biết khỉ gì mà nói. Vì trong số những phù thủy giỏi nhất mà ta biết cũng có một số người vốn xuất thân từ giới Muggle, nhưng họ có phép màu tự nhiên, như má con là một thí dụ. Con nghĩ xem, má con có một người chị tầm thường như thế nào!
- Vậy thì Quidditch là cái gì?
- Là môn thể thao của chúng ta. Thể thao phù thủy. Nó giống như… giống như bóng đá trong thể thao giới Muggle vậy – mọi người đuổi theo Quidditch, chơi trên không nhé, cỡi trên cán chổi mà chơi, và có tới bốn trái banh – Chà, cũng khó giải thích luật lệ.
- Còn Slytherin và Hufflepuff là cái gì?
- Ký túc xá, tức nhà trong trường cho học sinh ở trọ. Có bốn ký túc xá hết thảy. Người ta hay nói Hufflepuff chứa toàn đồ học dốt, nhưng…
Harry rầu rĩ:
- Chắc là con sẽ bị cho vô Hufflepuff thôi.
- Hufflepuff còn đỡ hơn Slytherin. Hồi nào giờ có tên phù thủy ác hoá nào mà không ở lò Slytherin ra đâu? Một thí dụ là kẻ – mà – ai – cũng – biết – là – ai – đấy.
- Vol…, xí quên, kẻ – mà – ai – cũng – biết – là – ai – đấy cũng từng học ở Hogwarts sao?
- Ờ lâu lắm rồi.
Lão Hagrid mua sác
Trang:
[<] 1,
37,
38,[39],
40,
41,
121 [>]Đến trang (tối đa 121):