XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hòn Đá Phép Thuật
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
tôi đứng chờ ở đây cho thầy Filch đến bắt tôi à? nếu thầy bắt được cả ba thì tôi sẽ khai thật là tôi đã cố ngăn mấy bạn, khi đó nhớ bênh tôi nhe!

Ron la lên:

- Bạn khùng rồi đó…

Harry cắt ngang:

- Cả hai im đi. Tôi nghe có tiếng gì kìa!

Tiếng gì đó nghe như tiếng khịt mũi. Ron hồi hộp, lấm lét nhìn vô bóng tối:

- Phải Bà Norris không?

Không phải Bà Norris, mà là Neville. Nó đang cuộn tròn trên sàn nhà, ngủ gà ngủ gật, chợt giật thót mình khi ba đứa kia bò tới gần.

- Ôi, may phước quá, các bạn ra tìm tôi hả? Tôi bị kẹt ngoài này cả giờ đồng hồ rồi. Tôi không sao nhớ được mật khẩu để vào phòng ngủ.

- Nói nhỏ nhỏ thôi Neville. Mật khẩu là “Mõm heo”, nhưng bây giờ có mật khẩu cũng chẳng làm gì được, Bà Béo đã đi đâu mất rồi.

- Tay bạn sao rồi? – Harry hỏi.

- Khỏe rồi. – Neville vừa nói vừa chỉ cho bọn nhỏ xem – bà Pomfrey gắn xương liền lại trong có một phút.

- Tốt… À, Neville này, tụi này có chuyện đi đây một chút. Lát nữa gặp lại sau nhé!

- Đừng… Đừng bỏ tôi một mình ở đây. – Neville vừa kêu vừa lồm cồm bò dậy – Tôi không muốn ở đây một mình đây. Nam tước Đẫm Máu đi qua đi lại chỗ này hai lần rồi.

Ron liếc nhìn đồng hồ rồi tức giận nhìn Hermione cùng Neville:

- Nếu hai đứa bay làm cho tụi tao bị bắt, thì ta sẽ không tha đâu. Ta sẽ học Lời nguyền Bogies mà hồi đó giáo sư Quirrell có nói để nguyền rủa tụi bây.

Hermione há miệng, có lẽ định đọc cho Ron nghe chính xác cách sử dụng Lời nguyền Boggies, nhưng Harry đã suỵt bảo cô bé im lặng, rồi dắt cả đám đi.

Chúng nép sát những bức tường được ánh trăng lọt qua song cửa chiếu sáng thành từng sọc, len lén đi dọc hành lang. Mỗi lần quẹo ở khúc quanh, Harry đều lo đụng đầu ông Filch hay Bà Norris; nhưng may cho cả bọn, chúng không gặp ai. Bọn trẻ vội vã leo cầu thang đến tầng thứ ba rồi nhón gót đi vào phòng truyền thống.

Malfoy và Crabbe chưa có mặt ở đó. Những tủ kiếng đựng cúp pha lê lấp lóa ánh trăng. Những chiếc cúp, khiên, giáo, áo giáp, dĩa, tượng vàng, tượng bạc long lanh trong bóng tối. Bọn trẻ đi men theo tường, mắt canh chừng cửa ở hai đầu phòng. Harry cầm sẵn cây đũa phép, phòng hờ trường hợp Malfoy nhảy xổ ra tấn công bất thình lình. Thời gian chậm chạp trôi.

Ron thì thầm:

- Nó tới trễ. Hay coi chừng nó chuồn rồi?

Bỗng một tiếng động vang lên ở phòng kế bên khiến cả bọn giật thót người. Harry vội giơ cây đũa phép lên khi nghe thấy tiếng nói. Nhưng đó không phải là giọng của Malfoy:

- Đánh hơi chung quanh đi cưng, chắc tụi nó núp trong góc nào đó thôi!

Đó là giọng của ông Filch nói với Bà Norris. Cực kỳ kinh hoàng, Harry vẫy tay như điên, ra hiệu cho ba đứa kia phóng chạy thật nhanh. Chúng chuồn êm về hướng cánh cửa không có giọng nói ông Filch. Tấm áo của Neville vừa kịp khuất góc thì ông Filch vào đến phòng Truyền thống.

Harry thì thào với mấy đứa kia: “Lối này!”. Cả bọn điếng hồn bò dọc một phòng triển lãm dài thoòng, chất đầy những bộ áo giáp. Giọng ông giám thị Filch vang lên càng lúc càng gần. Neville bỗng ré lên hoảng hốt rồi ù té chạy. Nó bị trượt, hai chân vội bám lấy eo Ron và thế là cả hai té nhào vào một bộ áo giáp. Tiếng kim loại va nhau loảng xoảng đủ đánh thức cả lâu đài dậy.

“CHẠY!” Harry gào lên, và cả bốn đứa nhắm mắt mà chạy tuôn ra khỏi

Trang: [<] 1,75,76,[77],78,79,121 [>]
Đến trang (tối đa 121):