i cây chổi… Chứ đứa con nít… con nít làm sao ám được một cây Nimbus 2000 ?
Nghe tới đó, Hermione vội giật lấy cái ống dòm của lão Hagrid, nhưng thay vì
hướng lên Harry, cô bé lại chĩa ống dòm vào đám đông tìm kiếm.
Ron, mặt mày xám ngoét, rên rỉ:
- Bạn đang làm gì vậy?
Hermione thở hổn hển :
- Biết ngay mà… Thầy Snape… Coi kìa!
Ron chụp ống dòm. Thầy Snape ở giữa đám đông, trên khán đài đối diện. Mắt ông đăm đăm nhìn Harry và môi thì lẩm nhẩm liên tục không kịp thở. Hermione nói:
- Ổng chắc chắn đang làm cái gì đó… đang phù phép cây chổi!
- Mình phải làm sao bây giờ?
- Để tôi giải quyết!
Ron chưa kịp nói thêm tiếng nào thì Hermione đã biến mất. Ron bèn chĩa ống dòm về phía Harry. Cây chổi của Harry vẫn đang run bần bật. Harry gần như không bám nổi vào cán chổi nữa. Cả đám đông đều đã đứng dậy, chăm chú nhìn theo, hoảng sợ, trong khi anh em Weasley bay lên, cố gắng kéo Harry qua tỵ nạn trên cây chổi của họ, nhưng chẳng được tích sự gì: cứ mỗi lần họ xáp lại gần Harry thì cây chổi điên lại nhảy dựng lên cao hơn nữa. Họ đành tụt xuống thấp, bay vòng vòng bên dưới Harry, hy vọng là nếu thằng bé có té xuống thì họ cũng hứng được nó.
Marcus Flint thừa lúc đó tóm được quả Quaffle, ghi liên tiếp năm bàn mà chẳng ai thèm chú ý.
Ron lẩm bẩm một cách tuyệt vọng:
- Hermione, mau lên chứ !…
Hermione lúc đó đương xông pha trong đám đông, bươn bả lao về chỗ thầy Snape. Cô chạy băng qua hàng ghế sau lưng ông; hối hả đến nỗi không dừng lại xin lỗi khi đâm sầm vào thầy Quirrell khiến thầy ngã lăn quay xuống hàng ghế trước mặt. Đến được chỗ thầy Snape đứng, Hermione thụp người xuống, rút cây đũa phép của mình ra, lẩm nhẩm mấy lời đã được chọn lọc. Một tia sáng xanh phóng ra từ đầu đũa xẹt tới vạt áo chùng của thầy Snape và bắt cháy.
Có lẽ thầy Snape mất chừng ba mươi giây mới nhận ra mình đang bị… hoả hoạn. Nghe thầy la “oái” lên một tiếng, Hermione biết là mình đã làm được việc. Thu ngọn lửa vào cái lọ nhỏ xíu mà cô bé giấu trong túi áo, Hermione bò trở về hàng ghế sau, đinh ninh là thầy Snape không bao giờ biết chuyện gì đã xảy ra.
Nhưng nhiêu đó cũng đủ. Tuốt trên cao kia, Harry bỗng nhiên gượng lai được, trèo lên cây chổi vững vàng như trước.
Ron bèn lay gọi Neville:
- Neville, bây giờ coi được rồi đó.
Chẳng là nãy giờ, cậu bé hiền lành này đã úp mặt vô áo khoác của lão Hagrid mà khóc thút thít gần năm phút.
Ngay lúc đó, đám đông thấy Harry lao nhanh xuống đất, bụm tay vỗ vào miệng như thể sắp sửa nôn thốc nôn tháo. Nó đáp xuống đất bằng cả tứ chi, ho khạc ra, và một cái gì màu vàng choé rơi tõm trong lòng bàn tay.
Nó giơ cái vật ấy lên cao khỏi đầu, hét to:
- Tôi bắt được banh Snitch rồi!
Trận đấu kết thúc trong tình cảnh cực kỳ bối rối.
Hai mươi phút sau, Flint vẫn còn la ó là “Nó đâu có bắt được, nó nuốt phải trái banh mà.”
Đằng nào thì kết quả vẫn vậy thôi. Harry không hề vi phạm luật lệ, và Lee Jordan vẫn còn hồ hởi gào kết quả trận đấu khản cả cổ: Gryffindor đã thắng với tỷ số 170 – 60. Tuy nhiên, Harry không nghe được những tiếng la này: nó đang làm một tách trà nóng trong căn nhà của lão Hagrid, cùng với Ron và Hermione.
Ron giải thích:
- Chính lão Snape. Hermione và mình nhìn thấy lão đang ếm câ
Trang:
[<] 1,
91,
92,[93],
94,
95,
121 [>]Đến trang (tối đa 121):