gáy trên trán khiến nó hiểu là tóc đang mọc lan xuống chân mày của nó. Chân nó cũng đau nhức trong đôi giày nhỏ quá cỡ.
Nhưng đột ngột, y như lúc bắt đầu, mọi đau đớn kết thúc. Harry nằm úp mặt trên sàn nhà bằng đá lạnh lẽo, lắng nghe tiếng con ma khóc nhè Myrtle đang than thở sầu đời ở cuối phòng. Nó hất đôi giày ra khỏi chân một cách khó khăn, rồi đứng lên. Hóa ra, làm thằng Goyle là như vầy đây. Bàn tay to bè của nó run lẩy bẩy khi nó cởi áo chùng ngắn cũn cỡn tới nửa bắp chân của nó ra để mặc vào cái áo khác, rồi đi đôi giày to như chiếc xuồng của Goyle. Nó toan vén mái tóc rủ trước trán, nhưng chỉ bắt gặp những túm tóc ngắn thô cứng mọc gần kín trán. Rồi nó nhận thấy cặp kiếng cận của nó làm cho mắt nó mờ đi, bởi vì rõ ràng là mắt Goyle đâu cần đến kiếng. Nó bèn gỡ kiếng ra, gọi to:
- Hai bạn sao rồi?
Giọng Goyle khàn khàn thoát ra từ cổ họng Harry. Ơû buồng bên phải nó, giọng Crabbe ồ ồ vang lên:
- Xong.
Harry mở cửa buồng, bước tới trước tấm gương rạn nứt nhìn vào. Thằng Goyle trong gương chăm chú nhìn lại nó bằng đôi mắt sâu hoắm lờ mờ. Harry gãi tai, thằng Goyle trong gương cũng làm y như vậy.
Cả hai trợn mắt nhìn nhau…
Cửa buồng Ron cũng mở ra. Cả hai đứa trợn mắt nhìn nhau. Ron trông giống Crabbe y như đúc, từ cái đầu tóc gáo dừa cho đến hai cánh tay khỉ đột dài thòng lòng, ngoại trừ chuyện nó hơi nhợt nhạt vì sửng sốt.
Ron bước đến gần tấm gương quẹt chóp mũi lân, thốt lên:
- Không tin được! Chuyện này thật không tin nổi!
Harry nới dây đeo của cái đồng hồ đang cứa da cổ tay to tướng của Goyle.
- Tụi mình phải đi ngay thôi. Tụi mình còn chưa biết phòng sinh hoạt chung của nhà Slytherin ở đâu. Mình cầu mong có ai đó cho mình đi theo…
Ron vẫn chăm chăm nhìn Harry, nói:
- Thiệt tình, ngó Goyle suy nghĩ trông nó kỳ quái gì đâu ấy.
Nó đập cửa vô buồng tắm của Hermione gọi:
- Lẹ lên! Tụi mình phải đi ngay thôi.
Một giọng eo éo đáp lại:
- Mình… mình nghĩ chắc là mình không thể đi đâu. Hai bạn đành phải đi mà không có mình đi cùng vậy.
- Hermione ơi, tụi này dư biết Bé Bự Bulstrode xấu xí mà, bồ khỏi lo có người biết là bồ…
- Không… thực ra thì… chắc là mình không đi đâu. Hai bạn đi mau lên, kẻo mất thì giờ.
Harry nhìn Ron, ngơ ngác. Ron kêu lên:
- Đúng là kiểu mặt Goyle. Cái mặt của bồ bây giờ giống y như mặt Goyle mỗi khi thầy cô giáo kêu nó lên hỏi bài.
Harry hỏi vọng qua cánh cửa:
- Bạn có sao không, Hermione?
- Không sao… Ơ… mình không sao, cứ đi đi.
Harry nhìn đồng hồ đeo tay. Chúng đã cù nhây hết năm phút trong 60 phút quí báu mà chúng có được khi thuốc còn hiệu nghiệm. Nó đành nói:
- Vậy tụi này sẽ quay lại gặp bạn ở tại đây nha.
Harry và Ron dè chừng hé cánh cửa nhà vệ sinh nữ, dòm trước ngó sau mở rồi mới lẻn ra.
Harry thì thào vô tay Ron:
- Đừng đánh đùng đưa hai cánh tay như vậy.
- Hả?
- Crabbe ưa khuỳnh khuỳnh hai tay của nó kìa…
- Ưø, như vậy coi bộ khá hơn.
Hai đứa đi xuống những bậc thang cẩm thạch. Bây giờ tụi nó không trông mong gì hơn là gặp một đứa nào đó của nhà Slytherin để đi theo tới phòng sinh hoạt chung của nhà Slytherin, nhưng nhìn quanh quất mà chẳng thấy ma nào hết.
Harry lại thì thầm vô tai Ron:<
Trang:
[<] 1,
112,
113,[114],
115,
116,
144 [>]Đến trang (tối đa 144):