- Harry à, tôi muốn gặp bạn chỉ để nói xin lỗi là tôi đã nghi ngờ bạn. Tôi biết chắc bạn không đời nào tấn công Hermione. Tôi xin lỗi về tất cả những điều không đúng mà tôi đã nói về bạn. Giờ đây tất cả chúng ta đều đồng hội đồng thuyền. Vậy thì…
Ernie thẳng thắn đưa bàn tay múp míp của nó ra, và Harry cũng giơ tay mình ra bắt chặt.
Ernie và bạn nó, Hannah, sau đó đến tỉa cây Sung quắn chung với Ron và Harry. Ernie vừa tỉa một cành khô vừa nói:
- Tánh thằng Malfoy vậy đó, nó có vẻ khoái chí lắm về những chuyện không may của người khác, hén? Mấy bạn biết không, mình nghi nó chính là Người kế vị Slytherin.
- Vậy là bồ cũng còn sáng suốt đấy chớ!
Ron nói, còn có vẻ hậm hực, chưa sẵn lòng tha thứ Ernie như Harry.
Ernie hỏi:
- Bạn có nghĩ đó là Malfoy không, Harry?
- Không.
Giọng Harry nói chắc chắn đến nỗi cả Ernie lẫn Hannah đều trố mắt nhìn nó.
Trên nền đất, vô số nhện khổng lồ đang hấp tấp chạy băng băng.
Ngay lúc đó, Harry chợt nhận thấy có chuyện lạ.
Trên nền đất, vô số nhện khổng lồ đang hấp tấp chạy băng băng. Harry lấy cây kéo xén cây đập lên cánh tay Ron, khiến Ron kêu lên đau đớn:
- Uùi da! Bồ mắc chứng gì vậy?
Harry chỉ mấy con nhện.
Ron cũng nhìn theo, cố tỏ ra vẻ vui mừng theo, tuy không đạt lắm, và nói:
- Ờ, thấy rồi. Nhưng mà giờ này làm sao tụi mình đi theo chúng được?
Ernie và Hannah lắng nghe một cách hết sức tò mò.
Harry nhìn đàn nhện bỏ chạy, nó nói:
- Có vẻ như chúng đang đi về phía khu Rừng Cấm…
Ron càng không hào hứng chút nào khi nghe tới điều đó.
Cuối buổi học Dược thảo, giáo sư Sprout hộ tống cả đám học trò nhỏ sang lớp học Nghệ thuật Phòng chống Hắc ám. Ron và Harry đi lẹt đẹt tuốt đằng sau chót để có thể nói chuyện với nhau mà không bị người khác nghe.
Harry nói với Ron:
- Tụi mình sẽ phải dùng đến tấm Aùo khoác Tàng hình lần nữa. Cũng có thể dắt con Fang cùng đi. Nó đã quen việc đi vô rừng với bác Hagrid, có nó biết đâu lại được việc.
- Đúng!
Ron xoay xoay cây đũa phép trong tay một cách bồn chồn. Nó nói:
- Mà… Ừ… không biết trong Rừng Cấm có người sói không ta?
Hai đứa vô lớp thầy Lockhart, vừa chui tọt xuống bàn cuối cùng trong phòng học để ngồi như mọi khi, Harry vừa né để khỏi phải trả lời thắc mắc của Ron bằng cách nói lảng:
- Trong Rừng Cấm cũng có nhiều cái hay lắm. Mấy con nhân mã chẳng hại ai, còn mấy con bạch kỳ mã…
Rừng Cấm thì Ron chưa từng vô tới bao giờ, còn Harry thì đã vô một lần và không bao giờ muốn trở vô lần nữa.
Vừa lúc đó thầy Lockhart nhảy vô phòng khiến cả lớp tròn xoe mắt ngó. Thời gian này, trong khi tất cả những giáo sư khác còn lại trong trường đều có vẻ u trầm đi ít nhiều, thì thầy Lockhart trông vẫn hí hửng như thường.
Thầy đứng trước lớp cười tươi rạng rỡ với mọi người, kêu lên:
- Vui lên nào! Sao mà ai cũng thuỗn mặt ra như vầy?
Bọn học trò trao nhau những cái nhìn dễ nổi sùng, nhưng không ai trả lời thầy Lockhart.
- Không lẽ mọi người không nhận thấy gì sao?
Thầy Lockhart nói thong thả như thể đám học trò đều là một lũ ngốc.
- Tai họa đã qua rồi! Thủ phạm đã bị bắt…
Dean vọt miệng hỏi lớn
Trang:
[<] 1,
139,
140,[141],
142,
143,
144 [>]Đến trang (tối đa 144):