ột, con nhền nhện mù được gọi là Aragog lên tiếng hỏi:
- Cái gì đó?
Con nhền nhện đã bắt được Harry trả lời:
- Người.
Aragog nhích tới gần hơn, tám con mắt trắng đục của nó đảo quanh mơ hồ.
- Có phải bác Hagrid không?
Con nhền nhện bắt được Ron đáp:
- Người lạ.
Aragog quạu quọ nhắp càng ra lệnh:
- Giết chúng đi. Ta đang ngủ…
Harry la to:
- Chúng tôi là bạn của bác Hagrid.
Trái tim nó dường như đã nhảy khỏi lồng ngực mà vọt lên tới cổ họng.
Lách cách lách cách, tiếng nhắp càng của những con nhền nhện khổng lồ vang lên khắp chung quanh. Aragog dừng lại. Rồi nó chậm rãi nói:
- Bác Hagrid chưa bao giờ phái người nào đến gặp ta.
Harry thở gấp gáp, giải thích:
- Bác Hagrid đang bị rắc rối. Bởi vậy mà chúng tôi phải đến đây.
Con nhền nhện già lặp lại:
- Bị rắc rối à?
Harry cảm nhận được sự quan tâm lẫn trong những tiếng nhắp càng lách cách.
- Nhưng tại sao bác ấy phái tụi bây đến đây?
Harry nghĩ đến chuyện cố đứng lên, nhưng rồi nó quyết định bỏ ý nghĩ đó đi, vì nó không tin rằng chân cẳng nó còn đỡ nổi thân hình mình. Vì thế, Harry cứ nằm bệt dưới đất mà nói, ráng hết sức mà bình tĩnh:
- Ở trường, người ta cho là bác Hagrid đã thả… thả gì đó ra giết hại học trò. Họ đã bắt bác nhốt vô ngục Azkaban rồi.
Aragog tức giận nhắp càng như điên, và đám đông nhền nhện hiện diện khắp hố cũng đồng loạt nhắp càng hưởng ứng. Tiếng nhắp càng lách cách nghe có vẻ như một tràng vỗ tay, nhưng là một tràng vỗ tay làm Harry teo hết gan ruột vì kinh hoàng.
Aragog lại cáu kỉnh lên tiếng:
- Nhưng chuyện đó đã xưa rồi mà. Xưa lơ xưa lắc. Ta còn nhớ rõ. Chính vì chuyện đó mà họ đuổi học bác ấy. Họ tưởng ta chính là con quái vật trú ẩn trong Phòng chứa Bí mật. Họ tưởng bác Hagrid đã mở cửa Phòng chứa Bí mật và thả ta ra.
Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán Harry, nó hồi hộp lắp bắp hỏi lại:
- Vậy… vậy ra… ông không… không phải là con quái vật đã thoát ra từ Phòng chứa Bí mật?
- Ta hả?
Aragog quát lên, càng nhắp lách cách tức giận.
- Ta không hề sinh ra trong cái lâu đài đó, quê ta ở một nơi xa lắm. Một kẻ lữ hành đã đem ta cho bác Hagrid từ khi ta hãy còn là một cái trứng. Bác Hagrid lúc đó cũng hãy còn là một cậu học trò. Nhưng bác ấy đã chăm sóc ta, giấu ta trong hộc tủ trong lâu đài, nuôi ta bằng thức ăn thừa mà bác góp nhặt ở bàn ăn. Bác Hagrid là một người tốt, một người bạn vĩ đại của ta. Khi họ phát hiện ra ta, đổ thừa ta gây ra cái chết của cô nữ sinh đó, thì bác Hagrid bảo vệ ta. Từ đó tới giờ ta vẫn sống trong khu rừng này, bác Hagrid vẫn thường lui tới đây thăm viếng ta. Bác ấy thậm chí còn lo cả chuyện dựng vợ gả chồng cho ta nữa, bác ấy đem Mosag về đây làm vợ ta, và tụi bây thấy đó, gia đình ta nay đã con đàn cháu đống đầy ra đó. Tất cả đều nhờ tấm lòng bác ái của bác Hagrid…
Harry thu gom tất cả lòng can đảm còn sót lại trong người nó, hỏi:
- Vậy… ông không hề… tấn công ai hết?
Con nhền nhện già ồm ồm quát:
- Không đời nào. Bản năng ta cũng không hiền lành gì, nhưng vì kính trọng bác Hagrid, không đời nào ta làm hại một con người. Xác của cô bé bị giết nằm trong buồng tắm nữ. Mà ta thì không hề biết đến chỗ nà
Trang:
[<] 1,
144,
145,[146],
147,
144 [>]Đến trang (tối đa 144):