hết sức cảnh giác.
Cuối cùng hai đứa cũng an toàn về được tới phòng sinh hoạt chung của nhà Gryffindor. Ơû đó, củi lửa đã cháy rụi thành tro tàn. Hai đứa cởi áo khoác ra, trèo lên cầu thang xoắn mà lên phòng ngủ của mình.
Ron lăn ra giường, không màng đến cả chuyện cởi giày hay thay quần áo. Tuy nhiên Harry lại chẳng cảm thấy buồn ngủ lắm. Nó ngồi ở mép giường, nghĩ ngợi hoài về những điều mà Aragog đã nói.
Nó nghĩ, con quái vật đang lởn vởn đâu đó trong lâu đài nghe hao hao giống như một thứ quái vật Voldermort – một thứ quái vật mà ngay đến những con quái vật khủng khiếp cũng không muốn nhắc đến tên. Nhưng cái bí mật về con quái vật đó thì vẫn còn nguyên, nó là cái gì, làm sao hóa đá được các nạn nhân? Cả Ron lẫn Harry đều chịu, chưa tìm được. Và có lẽ ngay cả lão Hagrid cũng không hề biết trong Phòng chứa Bí mật có chứa cái bí mật gì.
Harry rút chân lên giường, ngồi dựa lưng vào gối, ngắm ánh trăng suông tràn qua cửa sổ tháp Gryffindor.
Nó nghĩ chán chê vẫn không vỡ ra được là tụi nó có thể làm gì. Lần theo đầu mối nào đó thì tụi nó cũng đi tới ngõ cụt hết rồi.
Riddle đã bắt nhầm người, Người kế vị Slytherin đã bị sổng, và không ai dám chắc kỳ này cũng chính là kẻ đó đã mở cánh cửa Phòng chứa Bí mật ra, hay lại mới nảy ra Người kế vị khác nữa.
Chẳng có ai trong tòa lâu đài này có thể có câu trả lời cho Harry cả. Chẳng có ai để Harry hỏi hết. Nó nằm xuống, vẫn suy nghĩ lung tung về những điều Aragog đã nói.
Khi mơ mơ màng màng sắp ngủ, thì đột nhiên một ý tưởng nảy ra như thể đó là niềm hy vọng cuối cùng. Lập tức Harry ngồi bật dậy:
- Ron… Ron…
Harry khẽ gọi trong bóng tối.
Ron thức giấc, cẳn nhẳn y như con chó Fang, trợn mắt nhìn quanh, và thấy Harry.
Harry lay Ron dậy, thì thào trong tiếng ngáy như sấm của Neville nằm ở góc phòng:
- Ron… cô gái đã chết ấy. Aragog nói xác cô ấy được tìm thấy trong buồng tắm. Không chừng cô ấy vẫn chưa ra khỏi buồng tắm, không chừng cô ta vẫn ở đó thì sao?
Ron dụi mắt, mặt mày cau có trong ánh trăng. Nhưng rồi nó cũng chợt hiểu ra.
- Hổng lẽ bồ cho là… hổng lẽ đó là con ma khóc nhè Myrtle?
Chương 16 PHÒNG CHỨA BÍ MẬT
Vào bữa điểm tâm sáng hôm sau, Ron cay đắng nói:
- Hồi tụi mình luyện thuốc Đa dịch, tụi mình lê la hết giờ ngày giờ trong nhà vệ sinh nữ, mà con ma khóc nhè thì chỉ cách tụi mình ba buồng tắm chứ mấy, lẽ ra lúc đó tụi mình đã có thể hỏi chị ấy… chứ bây giờ…
Bây giờ muốn gặp con ma khóc nhè Myrtle cũng gian nan hiểm nghèo không thua chuyện đi tìm những con quái nhền nhện. Làm sao trốn được các giáo sư một lúc đủ lâu để lẻn vô nhà vệ sinh nữ, (nhà vệ sinh nữ nhé), đã vậy cái nhà vệ sinh nữ ấy lại nằm kế bên cái hiện trường đã xảy ra cuộc tấn công đầu tiên. Nghe ra không có kế nào có vẻ khả thi cả.
Nhưng trong tiết học đầu tiên của buổi học hôm ấy, vào giờ Biến, một vấn đề nảy sinh đã đánh văng khỏi đầu óc bọn trẻ mọi ám ảnh của Phòng chứa Bí mật. Lần đầu tiên trong vòng nhiều tuần lễ nay, bọn trẻ có một mối lo lớn hơn mối lo về quái vật trong Phòng chứa Bí mật. Aáy là giáo sư McGonagall, sau khi vào học được mười phút, thông báo cho bọn trẻ biết về lịch thi. Kỳ thi sẽ bắt đầu vào đầu tháng sáu, nếu tính từ lúc ra thông báo thì chỉ còn đúng một tuầ
Trang:
[<] 1,
147,
148,[149],
150,
144 [>]Đến trang (tối đa 144):