Rồi thầy Lockhart cũng lên tiếng với nụ cười gượng mơ hồ:
- Ờ, có lẽ các trò cũng không cần đến tôi đâu nhỉ? Tôi sẽ chỉ…
Thầy đặt tay lên nắm đấm cửa toan chuồn ra ngoài, nhưng cả Harry và Ron đều chĩa cây đũa phép về phía ông. Ron nói:
- Thầy xuống trước đi.
Mặt mày trắng bệch, lại bị nước mất đũa phép rồi, thầy Lockhart đành phải riu ríu đi về phía cửa Phòng chứa Bí mật. Giọng thầy run rẩy:
- Các trò ơi, làm như vầy để mà được cái gì chứ?
Harry chọc đầu đũa phép vô lưng thầy Lockhart. Ông trượt chân ngay xuống ống nước, còn cố gắng nói thêm:
- Ta thực sự không tin…
Nhưng Ron đã đẩy nhẹ vào vai ông một cái, và ông tuột xuống ống nước mất tiêu. Harry lập tức làm theo. Nó tự thả mình xuống miệng ống nước, rồi buông tay.
Y như là nó bị hút xuống và cứ trôi tuột đi, tuột mãi xuống trong bóng tối vô tận. Nó nhận thấy ống nước rẽ thành nhiều nhánh chạy về mọi hướng, nhưng không có nhánh nào to như cái ống đang hút nó xuống. Oáng này cũng quanh cua, ngoằn ngoèo, đổ dốc đứng. Harry biết là mình đang lao xuống rất sâu phía dưới trường Hogwarts, sâu hơn cả những tầng hầm ngục. Phía sau nó là Ron cũng đang lao xuống, va đụng nhẹ mỗi khi qua những khúc quanh.
Tụi nó cứ tuột trong ống nước hoài…
Tụi nó cứ tuột xuống trong ống nước hoài, đến nỗi Harry bắt đầu lo lắng không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây. Cho đến khi chân nó chạm đất thì cái ống mới bớt nghiêng. Đầu ống hơi ngóc lên và Harry bị hất văng ra từ đó, té một cái uỵch xuống một cái sàn ẩm ướt trong một địa đạo bằng đá tối om và đủ cao, rộng để đứng thẳng người.
Thầy Lockhart đã lồm cồm đứng dậy cách chỗ nó không xa, mình mẩy dính bết lem nhem, mặt mày trắng xác.
Harry đứng lên thì Ron cũng vừa được tống văng ra từ cái ống.
- Chắc là tụi mình ở sâu phía dưới trường hàng dặm ấy.
Tiếng nói của Harry vnag vọng trong địa đạo.
Ron liếc nhìn những bức tường nhớp nháp u ám chung quanh, nhận xét:
- Không chừng ở bên dưới đáy hồ ấy.
Cả ba người bây giờ cùng hướng nhìn về bóng tối dày đặc phía trước.
Harry thì thầm ra lệnh cho cây đũa phép của nó:
- Lumos!
Đầu đũa lại hóa thành ngọn đèn, Harry bảo:
- Đi thôi!
Cả ba người cùng bước tới, tiếng chân họ dẫm trên nền ướt nghe bèm bẹp.
Địa đạo tối đến nỗi ba người chỉ có thể nhìn thấy được một khoảng ngắn phía trước mà thôi. Đã vậy ánh sáng đầu đũa phép của Harry lại soi cái bóng họ lên vách tường ẩm ướt, bóng nào bóng nấy chờn vờn theo sau họ hết sức kỳ quái.
Cả ba vẫn cẩn thận bước tới trước. Harry nói nhỏ:
- Nhớ nghe, hễ nghe động tĩnh gì thì phải nhắm ngay mắt lại.
Nhưng địa đạo yên lặng như ở dưới đáy mồ. Cái “động tĩnh” bất ngờ duy nhất mà họ nghe thấy là tiếng “rốp” vang to khi Ron ngẫu nhiên dẫm chân lên một cái gì đó, hóa ra là cái sọ khô của một con chuột.
Harry hạ thấp cây đũa phép xuống để quan sát nền địa đạo, nhận thấy có nhiều mẩu xương xẩu của các động vật nhỏ. Cố gắng không nghĩ tới số phận Ginny trong tay con quái vật, Harry mở đường đi nhanh tới trước, quẹo qua một khúc quanh của địa đạo.
Chợt Ron níu vai Harry, giọng khàn khàn:
- Harry, có cái gì ở đằng kia kìa.
Trang:
[<] 1,
158,
159,[160],
161,
144 [>]Đến trang (tối đa 144):