i đứa được hai trăm điểm cho nhà Gryffindor.
Ron khép miệng lại và bắt đầu hồng lên rạng rỡ như những bông hồng của thầy Lockhart vào ngày lễ Tình yêu.
- Nhưng có một người trong chúng ta sao cứ giữ im lặng tuyệt đối về vai trò của mình trong cuộc phiêu lưu mạo hiểm này thế nhỉ? – cụ Dumbledore nói.
- Sao mà khiêm tốn quá vậy, ông Gilderoy?
Harry giật mình. Nó đã hoàn toàn quên béng thầy Lockhart. Quay đầu lại tìm, Harry thấy thầy Lockhart đang đứng ở góc phòng, vẫn mỉm một nụ cười vu vơ trên gương mặt ngơ ngơ.
Khi cụ Dumbledore hướng về thầy Lockhart mà nói, thì thầy Lockhart lại ngoái đầu ra sau coi cụ Dumbledore đang nói chuyện với ai.
Ron nói mau:
- Thưa thầy Dumbledore, lúc ở dưới Phòng chứa Bí mật có xảy ra một tai nạn. Giáo sư Lockhart…
- Tôi mà là giáo sư hả?
Thầy Lockhart mỉm cười, hơi ngạc nhiên. Ông kêu lên:
- Ôi, trời ơi, vậy mà tôi cứ tưởng tôi chẳng còn trông mong được gì nữa.
Ron giải thích nho nhỏ với cụ Dumbledore:
- Thầy định giở Bùa Lú ra để ếm tụi con, không dè bị phản đòn, tẩu hỏa nhập ma luôn.
- Khốn khổ!
Cụ Dumbledore lắc đầu, chòm râu bạc và dài của cụ rung nhè nhẹ:
- Kiếm mình đâm lưng mình rồi, anh Gilderoy ơi.
- Kiếm hả?
Thầy Lockhart hỏi lại lờ mờ:
- Tui đâu có cây kiếm nào đâu? Thằng nhỏ kia có kìa.
Thầy Lockhart chỉ vào Harry, nói thêm:
- Nói nó, nó sẽ cho ngài mượn kiếm.
Cụ Dumbledore bèn quay qua Ron, bảo:
- Thầy phiền con dắt giùm giáo sư Lockhart qua bệnh thất luôn. Thầy còn có đôi lời muốn nói với Harry…
Thầy Lockhart đủng đỉnh đi ra. Ron cũng đi ra, nhưng lén nhìn một cái nhìn đầy tò mò về phía Harry và cụ Dumbledore khi nó khép cánh cửa lại.
Cụ bảo:
- Ngồi xuống đi Harry.
Harry ngồi xuống, cảm thấy căng thẳng một cách kỳ lạ.
Đôi mắt cụ Dumbledore lại lấp láy khi cụ nói:
- Trước tiên, thầy muốn cám ơn con, Harry à. Hẳn là con đã chứng tỏ cho ta thấy một tấm lòng trung thành thực sự lúc ở dưới Phòng chứa Bí mật đó. Chứ nếu không thì không có cách nào để gọi Fawkes đến cứu con được.
Cụ Dumbledore vuốt ve con phượng hoàng, và con chim vẫn chăm chú nhìn nó. Cụ nói một cách ưu tư:
- Vậy là con đã gặp Tom Riddle. Thầy đoán con là người nó để ý đến nhiều nhất…
Bỗng nhiên, cái điều đang dày vò Harry chợt nhảy xô ra khỏi miệng:
- Thưa thầy Dumbledore…, Riddle nói là con giống nó lắm. Nó nói… giống một cách kỳ lạ.
- Uûa, nó nói vậy hả?
Cụ Dumbledore vẫn trầm ngâm nhìn Harry bằng đôi mắt xanh sáng dưới đôi chân mày rậm bạc phơ.
- Vậy con nghĩ sao hở Harry?
Harry nói, không có ý nói lớn như vậy, nhưng đúng là giọng nó có hơi to:
- Con không tin là con giống nó! Ý con nói là… Con… Con là học sinh nhà Gryffindor, con là…
Nhưng Harry lại đột ngột im lặng. Một nỗi nghi hoặc vẫn ẩn giấu chợt trỗi lên trong đầu nó.
Một lát sau, nó bắt đầu lại:
- Thưa thầy, cái nón Phân loại nói với con là… con sẽ phát huy tài năng nếu chịu vô nhà Slytherin. Có một thời gian mọi người đều nghĩ con là Người kế vị Slytherin… Bởi vì con nói được Xà ngữ…
Cụ Dumbledore bình thản nói:
- Harry à, con có thể nói được Xà ngữ, bởi vì Chúa tể Hắc ám Voldermort có thể n
Trang:
[<] 1,
175,
176,[177],
178,
144 [>]Đến trang (tối đa 144):