ao xanh rì đầy nhái.
Khi băng qua bãi cỏ, Harry nói với Ron:
- Bạn biết không, dân Muggle cũng có ma lùm trong vườn.
Ron cúi gập người xuống, đút đầu vào một bụi hoa mẫu đơn, nói:
- Ừ, minh cũng có thấy mấy thứ mà họ gọi là ma lùm rồi, trông giống ông già Noel mập lùn nho nhỏ vác cái cần câu…
Có tiếng giẫy giụa dữ dội, bụi hoa mẫu đơn rùng mình, và Ron đứng thẳng lên. Nó cười khì:
- Đây là một con ma lùm.
Con ma lùm kêu la:
- Thả ta ra! Thả ta ra!
Chắc chắn con ma này không giống ông già Noel chút nào hết. Nó nhỏ nhưng trông dẻo dai, có một cái đầu hói lắc lư y hệt một củ khoai tây. Ron nắm nó trong bàn tay và giang thẳng cánh tay ra vì nó cứ ra sức vùng vẫy, mấy cái chân đầy gai đá lung tung. Ron túm mắt cá chân của nó, chúc ngược nó xuống, rồi nói:
- Bồ phải làm như vầy.
Ron giơ con ma lùm lên cao quá đầu (con ma vẫn la hét: Thả ta ra!”) và bắt đầu quay nó như cao bồi quay thòng lọng để quăng bắt bò rừng. Nhận thấy vẻ mặt sửng sốt của Harry, Ron nói thêm:
- Mình không làm nó bị thương đâu. Chỉ cần làm cho nó thật chóng mặt để không kiếm ra đường về lại động ma lùm thôi.
Ron buông chân con ma lùm ra, con ma ngay lập tức bay vút lên không trung khoảng sáu bảy thước, rồi rớt một cái bịch xuống cánh đồng bên kia hàng giậu.
Fred nói:
- Tội không! Anh cá là con ma lùm của anh văng xa hơn cả gốc cây đó.
Harry nhanh chóng hiểu là không nên quá thương xót những con ma lùm. Khi nó quyết định thả con ma lùm đầu tiên nó bắt được sang bên kia hàng giậu, thì con ma lùm, cảm nhận được sự mềm lòng của nó, đã cắm phập những cái răng sắc như dao lam của nó vào ngón tay Harry. Vất vả lắm nó mới hảy được con ma lùm ra, và khi đó thì…
- Chà, Harry… con đó văng xa phải đến mưới mấy thước…
Chẳng mấy chốc, bầu trời dày nghịt những con ma lùm bị quăng vun vút.
George nắm một lúc năm sáu con ma bụi, nói:
- Coi, tụi nó cũng không thông minh cho lắm. Vừa nghe có cuộc dọn dẹp ma lùm ma bụi trong vườn là chúng hè nhau thò đầu lên coi. Còn mình thì lại cứ đinh ninh chúng đã học khôn ra được mà trốn cho kỹ.
Chỉ một lát sau, bầy ma lùm ma bụi ở ngoài đồng bắt đầu bỏ đi thành hàng dài rời rạc, đôi vai nhỏ của chúng gù lên.
Khi nhìn theo chúng biến mất sau hàng giậu bên kia cánh đồng, Ron nói:
- Tụi nó sẽ trở lại. Tụi nó khoái ở đây lắm… Ba quá nương tay với chúng; ba nói tụi nó tức cười…
Đúng lúc đó, cửa cái đóng sầm. George kêu lên:
- Ba về! Ba đã về!
Chúng vội vã chạy qua sân trở vô nhà.
Ông Weasley đang ngồi thụp trong cái ghế ở nhà bếp, cặp kính đã gỡ ra và hai mắt ông nhắm nghiền. Ông là một người đàn ông gầy, sắp hói đầu, nhưng mớ tóc còn lại ít ỏi cũng đỏ hoe như tóc bất cứ đứa con nào của ông. Ông đang mặc áo chùng phù thủy màu xanh lá, tấm áo đầy bụi đường.
Ông lẩm bẩm:
- Thiệt là một đêm khủng khiếp!
Ông cầm ấm trà lên khi mọi người bắt đầu ngồi xuống quây quần chung quanh.
- Chín cuộc khám xét. Chín cuộc! Lão Mundungus Fletcher lại còn thử ếm bùa cho ba khi ba vừa quay lưng đi…
Ông Weasley hớp một ngụm trà lớn và thở dài.
- Tìm được gì không ba?
- Ba chỉ tịch thu được có vài cái chìa khóa co rút và một cái ấm ưa cắn.
Ông ngáp:
- C
Trang:
[<] 1,
16,
17,[18],
19,
20,
144 [>]Đến trang (tối đa 144):