y Harry là Ginny làm đổ ngay chén cháo xuống sàn kêu xảng một cái. Ginny có huông đánh đổ đồ vật mỗi khi Harry bước vô phòng. Cô bé chui xuống dưới gầm bàn để lượm lại cái chén và trồi trở lên với gương mặt đỏ bừng như mặt trời lặn. Giả đò như không để ý chuyện đó, Harry ngồi xuống và nhận miếng bánh mì nướng từ tay bà Weasley.
- Có thư của trường.
Ông Weasley vừa nói vừa đưa Harry và Ron hai phong bì giống hệt nhau, bằng giấy da màu vàng, địa chỉ ghi bằng mực xanh lá cây.
- Cụ Dumbledore đã biết con ở đây, Harry à. Cụ già ấy không bỏ sót việc gì cả.
Khi Fred và George thong thả bước vào, vẫn còn mặc bộ đồ ngủ, ông Weasley nói thêm:
- Hai đứa con cũng có thư.
Trong mấy phút căn phòng yên ắng vì bọn trẻ bận đọc thư. Thư của Harry bảo nó phải đón tàu Tốc hành Hogwarts như thông lệ, ở nhà ga Ngã Tư Vua vào ngày một tháng chín. Có cả một danh mục sách mới mà nó cần cho niên học sắp tới.
Học sinh năm thứ hai cần có:
Sách Thần Chú Căn Bản, lớp 2, của Miranda Goshawk
Giải Lao Với Nữ Thần Báo Tử của Gilderoy Lockhart
Lang Thang Với Ma Xó của Gilderoy Lockhart
Nghỉ Lễ Với Phù Thủy của Gilderoy Lockhart
Ngao Du Với Quỷ Khổng Lồ của Gilderoy Lockhart
Hành Trình Với Ma Cà Rồng của Gilderoy Lockhart
Lang Thang Với Người Sói của Gilderoy Lockhart
Một Năm Với Người Tuyết Quạu Quọ của Gilderoy Lockhart
Fred đọc xong danh mục của nó rồi, bèn dòm vô danh mục sách của Harry.
- Em cũng bị biểu mua tất cả sách của Lockhart! Giáo sư mới của môn Nghệ thuật Phòng chống Hắc ám ắt là người mê Lockhart… Dám cá đó là một mụ phù thủy.
Nói tới đó, Fred bắt gặp ánh mắt má nó, nó lập tức cúi xuống cái dĩa của mình và cặm cụi ăn món mứt.
George nhìn thoáng cha mẹ rồi nói:
- Mua nhiều sách như vầy thì tốn bộn tiền. Sách của Lockhart mắc lắm…
- Được , chúng ta sẽ liệu.
Bà Weasley nói vậy, nhưng trông bà có vẻ lo lắng.
- Em nghĩ có lẽ mình nên mua đồ xài cho Ginny.
Harry hỏi Ginny:
- Uûa, em bắt đầu vô Hogwarts năm nay hả?
Cô bé gật đầu, mặt ửng đỏ cho tới chân tóc của mái tóc đỏ rực rỡ, và đặt hai cùi chỏ lên dĩa bơ. May là không ai nhìn thấy điều đó ngoại trừ Harry, bởi vì lúc đó ông anh Huynh trưởng Percy bước vào. Anh đã ăn mặc chỉnh tề, huy hiệu Huynh trưởng cài trên áo khoác len.
Percy tươi tắn nói:
- Chào cả nhà. Hôm nay trời đẹp nhỉ?
Anh ngồi xuống chiếc ghế duy nhất còn trống trong nhà bếp, nhưng lập tức nhảy phắt dậy, lượm từ mặt ghế lên một vật mà Harry tưởng là cái chổi phủi bụi màu xám lông lá xơ xác – ít nhất là cho đến khi Harry nhìn thấy vật đó thở, bấy giờ nó mới biết đó là một con cú.
Ron kêu lên:
- Errol!
Nó đón con cú què từ tay Percy và rút dưới cánh cú ra một lá thư.
- Rốt cuộc… nó cũng đem được hồi âm của Hermione về. Mình đã viết cho bạn ấy là tụi mình sẽ tìm cách cứu bạn ra khỏi nhà Dursley.
Ron đem Errol đến một cây sào đặt ngay bên trong cửa sau nhà bếp và cố đặt con cú đứng trên đó, nhưng Errol lại trượt ngã khỏi sào, nên Ron đặt nó nằm trên một tấm ván khô ráo, thì thầm:
- Thảm thiết quá!
Rồi nó mở lá thư của Hermione, đọc to:
Ron thân mến, và Harry thân mến (nếu bạn có mặt ở đó),
Tôi hy v
Trang:
[<] 1,
19,
20,[21],
22,
23,
144 [>]Đến trang (tối đa 144):