pacman, rainbows, and roller s
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Phòng Chứa Bí Mật
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
nh có thể ngủ được trong sự huyên náo chí choa chí choét của lũ chim chóc ngoài kia.

Harry rên rỉ:

- Anh Oliver! Mới rạng sáng mà!

- Đúng vậy!

Wood nói. Anh chàng này là một học sinh năm thứ sáu to cao, lúc này đang bừng bừng nhiệt huyết đến nỗi mắt lóe hào quang. Wood hớn hở nói:

- Đây là một phần trong chương trình luyện tập mới của tụi mình, dậy đí! Lấy chổi đi với anh! Vẫn chưa có đội nào bắt đầu luyện tập; chúng ta sẽ khai trương mùa luyện tập năm nay…

Harry ngáp dài và khẽ rùng mình. Nó lồm cồm bò ra khỏi giường, mò mẫm tìm bộ quần áo chơi Quidditch. Wood nói:

- Cừ lắm! Hẹn gặp emở sân bóng trong mười lăm phút nữa nhé.

Khi đã tìm ra bộ đồ mặc chơi Quidditch màu tía và trùm lên tấm áo choàng cho ấm, Harry viết nguệch ngoạc một bức thư ngắn, giải thích cho Ron biết nó đi đâu. Rồi nó đi xuống cái cầu thang xoắn ốc, vào phòng sinh hoạt chung, với cây chổi Nimbus 2000 vác trên vai. Nó vừa mới đi tới cái lỗ chân dung Bà Béo thì nghe có tiếng lách cách phía sau và nhìn thấy Colin đang lao nhanh xuống cầu thang xoắn, cái máy chụp hình đung đưa như điên dưới cổ, còn tay thì đang nắm chặt cái gì đó.

- Anh Harry! Em nghe có ai đó kêu tên anh trên cầu thang. Anh coi em có cái gì nè! Em đã rửa ảnh xong, em muốn cho anh coi…

Harry điếng người nhìn sững mấy tấm hình mà Colin chìa ra ngay dưới mũi nó:

Một ông Lockhart đen trắng di động được đang kéo một cánh tay mà Harry nhận ra là tay nó. Nó hài lòng thấy là hình ảnh của nó đang ra sức kháng cự, không chịu bị lôi kéo vô khung hình. Như nó nhìn thấy trong tấm ảnh thì thầy Lockhart chịu thua, mất cả hứng, và thở phì phò vào cái biên trắng bóc của tấm ảnh.

Colin sốt sắng hỏi:

- Anh ký tên vô nha?

- Không.

Harry nói dứt khoát, mắt đảo quanh phòng để yên chí là trong phòng không có ai.

- Anh rất tiếc, Colin à, nhưng mà anh đang vội… luyện tập Quidditch.

Harry trèo qua cái lỗ chân dung Bà Béo. Colin trườn luôn qua cái lỗ theo Harry.

- Ôi, hay quá! Chờ em với! Từ trước giờ em chưa từng xem qua trận Quidditch nào.

- Chán phèo à!

Harry nói nhanh, nhưng Colin chẳng thèm nghe nó, mặt thằng nhóc bừng lên vẻ phấn khích.

- Anh là tầm thủ đội tuyển nhà trẻ nhất trong vòng một trăm năm nay, phải không anh Harry? Phải không anh?

Thằng nhóc Colin lẽo đẽo theo Harry và lải nhải nói:

- Chắc là anh xuất sắc lắm. Em chưa bao giờ bay. Có dễ không anh? Có phải cây chổi đó của anh không? Có phải nó là cây chổi xịn nhất không?

Harry không biết làm sao thoát được thằng nhóc con ấy. Nó thấy đau khổ như người phải mang một cái bóng lắm mồm. Colin cứ nói không ngừng để thở:

- Em chẳng hiểu gì về môn Quidditch hết. Có đúng là có bốn trái banh không? Có đúng là có hai trái banh chuyên đấm ngã cầu thủ ra khỏi chổi không?

Harry đành phải giải thích luật lệ phức tạp của môn Quidditch, nói một cách nặng nhọc:

- Phải. Hai trái banh đó kêu là Bludger. Có hai tấn thủ trong mỗi đội cầm gậy đánh đuổi mấy trái Bludger ra khỏi sân của đội mình. Hai anh Fred và George là tấn thủ của đội nhà Gryffindor.

- Còn mấy trái banh khác dùng để làm gì?

Colin vừa hỏi vừa đi gấp lên mấy bước vì lúc nãy cứ há hốc mồm mà ngó Harry trân trân.

- À, trái Quaffle – trái banh đỏ lớn nhất ấy – là trái banh dùng để ghi bàn thắng. Ba truy thủ của mỗi đội chuyề

Trang: [<] 1,51,52,[53],54,55,144 [>]
Đến trang (tối đa 144):