xuống đất (đám đông rú lên cười). Nick Suýt Mất Đầu nói giọng ảm đạm:
- Thú vị lắm.
Cái đầu của Patrick nói vọng lên từ dưới đất:
- Đừng bận tâm đến Nick! Hắn còn buồn bực về cái vụ bọn này không cho hắn vô hội săn bắn! Nhưng mà tôi định nói… Ngó thằng cha kia kìa!
Harry vội nói, khi bắt gặp cái nhìn đầy ý nghĩa của Nick Suýt Mất Đầu:
- Cháu thấy… bác Nick rất ơ… rất dễ sợ… ơ…
Cái đầu Patrick thét:
- Hả? Hắn biểu mi nói vậy phải không?
Nick Suýt Mất Đầu bèn lấy giọng nói to:
- Xin lưu ý quí vị, xin chú ý cho, tôi sắp đọc một bài diễn văn…
Ông đi nhanh về phía cái bục diễn giả, trèo lên đứng trong một vùng ánh sáng xanh lơ lạnh lẽo.
- Thưa quí tướng công, quí bà, quí ông quá cố vô cùng thương tiếc, đây thật là một nỗi đau buồn lớn lao…
Nhưng chẳng ai thèm nghe nữa. Ngài Patrick và những kỵ sĩ không đầu khác đã bắt đầu trò chơi hốc-ki đầu (dùng gậy đánh cái đầu, như trái banh, băng xa rồi chụp cái đu lại), khiến mọi người đều quay qua xem. Nick Suýt Mất Đầu cố gắng thu hút lại sự chú ý của khán giả một cách vô vọng. Cuối cùng ông bỏ cuộc khi cái đầu của Patrick bay xẹt qua mặt ông và đám đông rộ lên hoan hô rần rần.
Lúc này Harry cảm thấy lạnh quá rồi, không kể tới chuyện đói meo đói mốc.
Ron thì thào:
- Mình chịu hết nổi trò này rồi.
Răng nó đánh bò cạp, trong khi nhạc công đã trở lại vị trí của họ và tiếp tục hòa tấu cho đám đông tiếp tục kéo ra sàn nhảy.
Harry đồng ý:
- Mình về thôi.
Chúng đi về phía cửa, gật đầu và tươi cười với bất cứ ai ngó chúng, rồi nhanh chóng chuồn ra, chạy ngược lên cái hành lang thắp toàn đèn cầy đen.
Ron dẫn đầu cả bọn hướng về cầu thang dẫn lên Sảnh đường với niềm hy vọng tràn trề:
- Chắc chưa ăn hết món tráng miệng đâu.
Chính lúc đó Harry nghe:
- … xé… xác… băm bằm… giết!
Đúng là cái giọng y như giọng nói lạnh lùng, khát máu, mà hôm trước nó từng nghe trong văn phòng thầy Lockhart.
Nó đứng chựng lại, áp tai vô tường đá, hết sức lắng nghe, rồi nhìn quanh, liếc lên ngó xuống hành lang lờ mờ ánh nến.
- Harry, bồ đang…
- Nín dùm một chút… lại chính cái giọng nói đó…
- … đóóii quá rồi… lâu lắm rồi
- Nghe này!
Harry khẩn khoản, nhưng Ron và Hermione cứ ngẩn người ra mà nhìn nó.
- … giiêết… đã đến lúc phải giết
Giọng nói nhỏ dần. Harry chắc là kẻ đó đã bỏ đi – đi lên. Một cảm xúc lẫn lộn giữa kinh sợ và hồi hộp bám chặt lấy nó khi nó ngước nhìn lên cái trần tối đen: làm sao kẻ đó di chuyển lên trên được? Phải chăng hắn là ma nên trần nhà bằng đá cũng không thành vấn đề?
Nó chợt hét:
- Đi lối này!
Rồi nó bắt đầu chạy, chạy lên cầu thang, chạy vào Sảnh đường. Ở đó thì đừng hòng nghe ngóng được cái gì nữa, bởi vì tiếng đấu láo ồn ào vọng ra từ bữa tiệc đêm Hội Ma trong Đại Sảnh đường át hết mọi thứ tiếng khác. Harry chạy một mạch lên cầu thang cẩm thạch đến tầng lầu một. Ron và Hermione bám theo nó sát gót.
- Harry! Tụi mình…
- Suỵt…
Harry dỏng tai nghe ngóng. Xa xa, vọng từ tầng lầu phía trên nữa, tiếng nói nhỏ dần , nhưng Harry vẫn còn nghe được:
- … ta ngửi được mù
Trang:
[<] 1,
68,
69,[70],
71,
72,
144 [>]Đến trang (tối đa 144):