XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Phòng Chứa Bí Mật
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
n cái hàng rào không cho tụi này đi qua!

Dobby gật đầu lia lịa, đôi tai ve vẩy:

- Thưa cậu, đúng vậy. Dobby lén rình Harry Potter, rồi ếm bùa lên cánh cổng, rồi sau đó Dobby phải ủi lên bàn tay của mình.

Con gia tinh xòe mười ngón tay bị quấn băng cho Harry xem.

- Nhưng Dobby không hối tiếc đâu, thưa cậu. Vì Dobby chỉ nghĩ đến sự an toàn của Harry Potter, mà không thể ngời được rằng Harry Potter vẫn đến trường bằng một cách khác.

Con gia tinh lắc lư từ đằng trước ra đằng sau và ngược lại. Cái đầu xấu xí của nó cũng lắc qua lắc lại.

- Dobby sửng sốt hết sức khi nghe nói Harry Potter vẫn trở về nhập học Hogwarts. Sửng sốt đến nỗi làm khét cả bữa cơm chiều của chủ nó. Dobby bị một trận đòn chưa từng thấy trong đời, thưa cậu…

Harry lại dụi đầu xuống gối. Nó tức giận càu nhàu:

- Bạn suýt làm cho Ron với tôi bị đuổi học. Dobby, bạn khôn hồn thì biến mất trước khi xương cốt tôi lành lặn lại, nếu không tôi sẽ vặn trẹo bạn cho coi.

Dobby mỉm cười yếu ớt:

- Thưa cậu, Dobby quen bị dọa giết chết rồi. Ơû nhà Dobby bị dọa giết chết đến năm lần một ngày kia.

Con gia tinh hỉ mũi vô góc cái áo gối dơ hết chỗ nói mà nó đang mặc, trông thảm thiết đến nỗi cơn giận của Harry xìu xuống, dù nó vẫn còn muốn giận. Nó tò mò hỏi:

- Sao bạn lại mặc cái đồ đó, hả Dobby?

Dobby kéo cái áo gối, nói:

- Cái đồ này hả cậu? Đây là dâu hiệu nô lệ của một con gia tinh đó, thưa cậu. Dobby chỉ được tự do khi nào chủ của nó cho nó mặc quần áo. Bởi vậy người trong gia đình chủ rất cẩn thận, không bao giờ đưa cho Dobby dù là một chiếc vớ, thưa cậu, bởi vì chỉ cần nhiêu đó là đủ đề giải phóng Dobby và Dobby sẽ ra đi không bao giờ trở lại.

Con gia tinh dụi hai con mắt lồi của nó và đột ngột nói:

- Harry Potter phải về nhà! Dobby nghĩ trái Bludger của nó đã đủ để khiến…

- Trái Bludger của bạn?

Giận dữ lại nỗi lên trong giọng nói của Harry:

- Trái Bludger của bạn, là ý làm sao? Chẳng lẽ bạn đã ếm bùa trái Bludger để giết tôi?

Dobby rùng mình chối đây đẩy:

- Không phải để giết cậu đâu, thưa cậu, không đời nào giết cậu đâu. Dobby chỉ muốn cứu mạng của cậu mà. Thà cậu về nhà, dù có bị thương tích, còn hơn là ở đây. Dobby chỉ muốn Harry Potter bị thương vừa đủ để được đưa về nhà.

Harry càng thêm giận:

- Chỉ vậy thôi sao? Thế bạn có ý định nói cho tôi biết tại sao bạn muốn cho người ta gởi những mảnh xương thịt vụn của tôi về nhà không?

Dobby than khóc, nước mắt ràn rụa chảy xuống ướt đẫm cái áo gối te tua.

- Ôi, giá mà Harry Potter biết! Giá mà cậu biết cậu có ý nghĩa như thế nào đối với chúng tôi, những con gia tinh hèn mọn bị nô lệ, bị khinh miệt trong thế giới phù thủy. Thưa cậu, Dobby vẫn còn nhớ cái thời Kẻ-mà-chớ-gọi-tên-ra còn tác oai tác quái. bọn gia tinh chúng tôi bị đối xử như đồ sâu bọ. Thưa cậu, đành rằng bây giờ Dobby vẫn còn bị đối xử như vậy.

Dobby nhìn nhận, chùi mặt vô áo gối, nói tiếp:

- Nhưng thưa cậu, hầu như cuộc sống đã được cải thiện đối với bọn gia tinh chúng tôi kể từ khi cậu chiến thắng quyền lực của Kẻ-mà-chớ-gọi-tên-ra. Harry Potter vẫn sống, và quyền lực của trùm phe Hắc ám tiêu tan. Thưa cậu, một bình minh mới mở ra, và Harry Potter chiếu sáng như một ngôi sao hy vọng cho những người nh

Trang: [<] 1,90,91,[92],93,94,144 [>]
Đến trang (tối đa 144):