Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Tên Tù Nhân Ngục Azkaban
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
giam trong nhà ngục Azkaban cho tới...

Bà Rosmerta thở ra một hơi dài.

-- Thưa ông Bộ trưởng, có đúng là hắn điên không?

Ông Fudge nói chậm rãi:

-- Tôi ước gì tôi có thể nói là hắn điên. Tôi chắc chắn là thất bại của ông chủ của hắn đã làm cho hắn mất phương hướng một thời gian. Hành động giết Pettigrew và mười mấy thường dân Muggle là hành động của kẻ cùng đường tuyệt vọng - tàn bạo... vô nghĩa... Nhưng mà tôi có gặp hắn ở nhà ngục Azkaban trong lần mới đây nhứt khi tôi đi thanh tra nơi đó. Quí vị biết đấy, hầu hết tù nhân ở đó chỉ ngồi trong bóng tối mà rì rầm tự trò chuyện với mình, lũ chúng chẳng còn ý thức gì cả. Nhưng mà tôi kinh ngạc thấy Black vẫn tỏ ra bình thường biết bao. Hắn nói chuyện với tôi nghe ra sáng suốt tỉnh táo lắm. Thiệt là nản. Người ta cứ tưởng hắn chỉ buồn chán mà thôi. Hắn hỏi tôi đọc tờ báo xong chưa, rất là bình tĩnh và lịch sự, nói là hắn sót trò chơi ô chữ. Ừ, tôi rất kinh ngạc thấy rằng những viên giám ngục Azkaban dường như không có ảnh hưởng gì nhiều đối với hắn - và hắn bị giam ở một trong những nơi được canh giữ kỹ càng nhứt, như quí vị biết đấy. Bên ngoài cửa xà lim của hắn luôn có giám ngục, bất kể ngày hay đêm.

Bà Rosmerta lại hỏi:

-- Nhưng mà ông Bộ trưởng à, hắn vượt ngục ra ngoài là để làm gì chứ?... Ôi, ghê quá, ông Bộ trưởng ơi, hắn có vượt ngục ra để hiệp lực với Kẻ mà ai cũng biết là ai đấy không?

Ông Fudge lảng tránh câu trả lời trực tiếp:

-- Tôi dám nói đó là.. ờ... kế hoạch sắp tới của hắn. Nhưng chúng tôi hy vọng sớm bắt được Sirius Black trước khi hắn thực hiện được mưu đồ. Tôi phải nói rằng khi Kẻ mà ai cũng biết là ai đấy đơn độc không bạn bè là một chuyện... nhưng khi hắn tụ tập lại đám tay chân thân tín thì... tôi phát rùng mình khi nghĩ đến việc kẻ đó sẽ nhanh chóng nổi lên hùng mạnh như thế nào.

Có tiếng loảng xoảng trên sàn gỗ, ai đó đã làm rớt cái ly của mình. Giáo sư McGonagall nói:

-- Ông biết đó, ông Fudge, nếu ông sắp dùng bữa ăn tối với ngài Hiệu trưởng thì chúng ta nên sớm quay trở về tòa lâu đài thôi.

Từng cặp giò một trước mắt Harry đứng lên để một lần nữa chống đỡ sức nặng cơ thể của chủ nhân chúng; những tà áo trùm phất qua mắt bọn trẻ, và đôi gót giày cao lóng lánh của bà Rosmerta khuất sau quầy bia. Cánh cửa của quán Ba Cây Chổi Thần lại mở ra, một luồng gió tuyết lại ùa vào phòng, rồi các thầy cô đi khuất.

-- Harry ơi?

Ron và Hermione thò đầu xuống dưới gầm bàn. Cả hai đứa tụi nó cùng chăm chú nhìn Harry, không thốt được một lời nào.





Chương 11 TIA CHỚP





Harry không có ý niệm rõ ràng về việc nó làm sao mà trở lại được hầm chứa đồ của tiệm Công tước Mật, rồi đi xuyên địa đạo một lần nữa để trở về lâu đài. Nó chỉ biết là chuyến trở về hầu như không mất bao nhiêu thời gian, và nó khó mà nhận thức được những gì nó làm, bởi vì đầu óc vẫn còn vang lùng bùng câu chuyện mà nó đã nghe được.

Tại sao chưa từng một người nào nói với nó câu chuyện đó nhỉ? Cụ Dumbledore, lão Hagrid, ông Weasley, ông Fudge... Tại sao trước đây không một người nào nói đến sự kiện ba má Harry chết vì bị một người bạn thân nhứt của mình phản bội?

Ron và Hermione lo lắng quan sát Harry suốt bữa ăn tối, không dám bàn tán gì về những điều chúng nghe lóm được, bởi vì Percy

Trang: [<] 1,110,111,[112],113,114,184 [>]
Đến trang (tối đa 184):

Teya Salat