Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Tên Tù Nhân Ngục Azkaban
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
nói cho nó biết. Ổng nằm ngay trong vòng thân cận của Voldemort mà...

Ron giận dữ ngắt lời:

-- Bồ làm ơn nói Kẻ mà ai cũng biết là ai đấy được không?

--... cho nên hiển nhiên là Malfoy biết Black làm tay sai cho Voldemort...

--... và Malfoy khoái lắm lắm được nhìn thấy bồ nổ tung thành một triệu mảnh vụn, như Pettigrew ấy. Thử nghĩ coi, Malfoy chỉ mong sao cho bồ tự lao vô chỗ chết trước khi nó phải đương đầu với bồ trong trận đấu Quidditch!

Mắt Harry giờ đã long lanh nước, cô bé nói:

-- Harry ơi, làm ơn, làm ơn biết suy nghĩ một chút. Black đã làm một điều khủng khiếp, vô cùng khủng khiếp, nhưng bồ đừng lao mình vào nguy hiểm, chỉ vì đó là điều Black muốn... Ôi, Harry ơi, bồ sẽ lọt ngay vô tay Black nếu bồ đi tìm hắn. Ba má bồ đâu có muốn cho bồ bị hắn hại, đúng không? Ba má bồ không đời nào muốn cho bồ đi tìm Black đâu!

Harry nói vắn tắt:

-- Mình sẽ không bao giờ biết được ba má mình muốn gì, bởi vì, "nhờ" Black, mình đã không bao giờ còn được nói chuyện với ba má mình nữa.

Tất cả đều im lặng, thừa lúc này con Crookshanks duỗi mình một cách đài các, uốn éo mấy cái chân đầy vuốt. Cái túi áo của Ron run lên bần bật.

Ron nhìn quanh, rõ ràng là để kiếm một đề tài khác nhằm thay đổi không khí:

-- Coi nè, bây giờ đang kỳ nghỉ lễ, gần tới ngày Giáng sinh rồi. Hay là tụi mình... tụi mình đi xuống thăm bác Hagrid đi. Lâu quá rồi tụi mình không đi thăm bác ấy.

Hermione nói ngay:

-- Không được! Harry không được phép ra khỏi tòa lâu đài mà Ron!

Harry ngồi thẳng dậy nói:

-- Ừ, tụi mình đi đi! Mình có thể hỏi bác ấy tại sao bác không nhắc gì đến Black khi kể mình nghe toàn bộ câu chuyện về ba má mình?

Rõ ràng kéo dài cuộc bàn luận về Sirius Black không phải là ý định của Ron. Nó vội vàng nói:

-- Hay là tụi mình chơi đánh cờ đi. Hay chơi bi Xì Bùm nha? Anh Percy để lại cho mình một bộ...

Harry cương quyết:

-- Không. Tụi mình đi thăm bác Hagrid đi!

Vậy là cả ba đứa tụi nó về buồng ngủ lấy áo trùm rồi chui qua cái lỗ chân dung ("Hãy đứng lại và chiến đấu, hỡi những con chó lai căng bụng vàng ệch!"), rồi đi xuống, xuyên qua tòa lâu đài trống vắng, đi qua cánh cửa chính khổng lồ bằng gỗ sồi.

Tụi nó đi từ từ qua bãi cỏ, dấu chân tạo thành một rãnh sâu băng qua lớp tuyết xốp xộp lóng lánh, vớ và vạt áo trùm của tụi nó đều bị ngấm ướt và đông lạnh. Khu Rừng Cấm trông như thể đã bị ếm bùa, mỗi cái cây bị đắp lên từng mảng tuyết bạc, và căn chòi của lão Hagrid thì giống y như một cái bánh trét kem trắng.

Ron gõ cửa, nhưng không có tiếng trả lời.

Hermione run bần bật dưới tấm áo trùm, cô bé nói:

-- Không lẽ bác ấy đi vắng?

Ron áp tai vào cửa nghe ngóng. Nó nói:

-- Có tiếng gì kỳ lạ lắm. Nghe thử coi..., có phải tiếng con Fang không?

Harry và Hermione cũng áp tai lên cánh cửa. Từ bên trong căn chòi vọng ra tiếng rên rỉ thổn thức nho nhỏ.

Ron lo lắng nói:

-- Tụi mình nên đi kêu người khác lại giúp mau!

Harry đấm ình ình vào cánh cửa, gọi to:

-- Bác Hagrid ơi, bác Hagrid! Bác có ở trong nhà không?

Có tiếng chân bước nặng nề, rồi cánh cửa mở ra kêu một cái kẹt. Lão Hagrid đứng sừng sững với đôi mắt đỏ ké và sưng múp lên. Nước mắt rơi tung tóe xuống cái áo khoác bằng da. Thấy bọn trẻ, lão rống lên

Trang: [<] 1,113,114,[115],116,117,184 [>]
Đến trang (tối đa 184):

Polly po-cket