ộ Phù thủy Thường đẳng. Nó được gọi là Bùa Hộ mệnh.
Harry lo lắng hỏi:
-- Bùa linh nghiệm như thế nào hở thầy?
Thầy Lupin nói:
-- À, nếu bùa được xài đúng thì nó sẽ làm hiện ra một vị thần Hộ mệnh. Vị thần này là một loại thần bảo vệ - chống lại giám ngục Azkaban, thần sẽ che chắn giữa con và những giám ngục Azkaban.
Harry bỗng mường tượng hình ảnh mình khép nép phía sau một hình thù to kềnh càng như lão Hagrid tay cầm một cây gậy bự chảng. Giáo sư Lipin tiếp tục giảng giải:
-- Thần Hộ mệnh là một loại sức mạnh tích cực, là hiện hình của chính những thứ mà giám ngục Azkaban đã ăn tươi nuốt sống: hy vọng, hạnh phúc, khát vọng sống còn - nhưng vì thần Hộ mệnh không bao giờ cảm thấy tuyệt vọng như con người thực, nên giám ngục Azkaban không bao giờ có thể làm hại được. Nhưng mà thầy phải lưu ý con, Harry à, rằng bùa Hộ mệnh là quá cao so với trình độ của con. Nhiều người đạt trình độ pháp sư mà còn thấy khó khăn khi xài tới bùa Hộ mệnh.
Harry tò mò:
-- Thần Hộ mệnh trông ra làm sao hở thầy?
-- Tùy theo cách mỗi phù thủy làm hiện hình sức mạnh này mà thần Hộ mệnh của phù thủy ấy có hình dạng độc đáo riêng.
-- Và làm sao thầy làm cho thần Hộ mệnh hiện hình được?
-- Bằng cách niệm một câu thần chú, mà câu thần chú này chỉ linh nghiệm khi nào con hết sức tập trung tâm trí vào chỉ một kỷ niệm vô cùng hạnh phúc mà thôi.
Harry cố nhớ lại một kỷ niệm hạnh phúc. Chắc chắn là không có gì xảy đến với nó suốt thời gian ở nhà dì dượng Dursley có thể coi là kỷ niệm hạnh phúc rồi. Cuối cùng nó quyết định chọn lúc hạnh phúc nhứt đời nó là lần đầu nó được cỡi lên cán một cây chổi thần. Nó cố gắng hết mình để nhớ chính xác cái cảm giác sung sướng trào dâng kỳ diệu trong lòng nó lúc đó. Nó nói:
-- Thưa thầy, con chuẩn bị rồi ạ.
Thầy Lupin tằng hắng cổ họng:
-- Câu thần chú như vầy... Expecto patronum!
Harry nín thở lập lại:
-- Expecto patronum! Expecto patronum!
-- Con đã ra sức tập trung vô ký ức hạnh phúc của con chưa?
-- Ơ... dạ rồi ạ...
Harry nhanh chóng buộc tất cả suy nghĩ của mình hướng về chuyến bay lượn đầu tiên trên cây chổi thần. Nó lẩm nhẩm:
-- Expecto patrono... xí lộn patronum. Quên, làm lại, expecto patronum! Expecto patronum!
Có cái gì đó thình lình xịt ra từ đầu cây đũa phép, trông giống như làn khí óng ánh bạc. Harry hồi hộp hỏi:
-- Thầy có thấy cái đó không? Có cái gì đó mới xảy ra!
Thầy Lupin mỉm cười:
-- Giỏi lắm. Vậy thì ngay bây giờ... con chuẩn bị sẵn sàng để thử chống lại một giám ngục Azkaban chưa?
Harry nắm chặt cây đũa phép, đáp:
-- Thưa thầy, sẵn sàng rồi ạ.
Harry bước ra đứng giữa phòng học trống trải. Nó cố gắng giữ cho đầu óc mình luôn nghĩ đến chuyện bay lượn, nhưng có một cái gì đó không hề được mời mọc, chờ đợi mà cứ xộc vô đầu nó... bây giờ cứ mỗi ngày nó lại nghe thấy tiếng má nó gào khóc... nhưng nó đâu có nên nghĩ tới má nó lúc này? Hay nó cứ nghe lại tiếng khóc của má, dù nó không muốn... hay là sâu trong lòng nó vẫn muốn...?
Thầy Lupin nắm cái nắp của cái lồng và giở ra.
Một giám ngục Azkaban từ từ trồi lên từ cái lồng, hướng bộ mặt bịt kín của hắn về phía Harry, một bàn tay sứt sẹo đóng vẩy lấp lánh của hắn nắm ch
Trang:
[<] 1,
125,
126,[127],
128,
129,
184 [>]Đến trang (tối đa 184):