Ron trèo lên cầu thang về phòng ngủ của tụi nó, vẫn còn bình luận về trận đấu. Cuối cùng, quá sức mệt, Harry chui vô giường nó, kéo bốn tấm màn quây kín chỗ nằm để che chắn ánh trăng rọi vào. Nó nằm vật ngửa ra, và lập tức cảm thấy trôi lờ lững vào giấc ngủ...
Nó mơ thấy một giấc mơ lạ lùng. Nó đang đi xuyên qua một khu rừng, vác cây chổi thần Tia Chớp trên vai, theo sau một cái gì đó màu trắng bạc. Cái màu trắng bạc đó đi ngoằn ngoèo xuyên qua rừng cây trước mặt, và Harry chỉ có thể thấy nó thấp thoáng qua lá cây. Lo lắng đi cho kịp cái đó, Harry bước nhanh hơn, nhưng nó càng bước nhanh lên thì cái bóng phía trước nó càng tăng tốc độ. Harry bèn chạy về phía trước nó, có tiếng vó ngựa càng lúc càng nhanh hơn. Giờ đây nó chạy hết tốc lực và nó nghe phía trước nó tiếng vó phi nước đại. Rồi nó quẹo qua một góc rừng, nhìn thấy một trảng trống và...
-- AAAAAAAAÁÁ! ĐĐĐĐĐĐỪỪỪỪỪNGG!
Harry giật mình thức dậy như thể nó vừa bị đấm vô ngay giữa mặt. Hoang mang trong bóng tối hoàn toàn, nó lóng ngóng kéo mấy tấm màn quanh giường ra. Nó có thể nghe tiếng người chộn rộn chung quanh, và rồi giọng của Seamus vang lên từ đầu kia căn phòng ngủ:
-- Chuyện gì xảy ra vậy?
Harry nghĩ là hình như nó vừa nghe tiếng cánh cửa phòng ngủ sập mạnh. Cuối cùng, tìm được mép màn, Harry vạch ra và cùng lúc đó nó thấy Seamus thắp đèn lên.
Ron đang ngồi trên giường, một tấm màn bị xé tọac còn treo lủng lẳng một bên giường, trên gương mặt còn đọng nét kinh hoàng khiếp đảm.
-- Black! Sirius Black! Hắn có con dao!
-- Cái gì?
-- Ở đây nè! Mới tức thì nè! Rạch nát tấm màn! Đánh thức mình dậy!
-- Bồ có chắc là bồ không nằm mơ đó chứ, Ron?
-- Nhìn tấm màn kìa! Mình nói với mấy bồ là hắn đã ở đây mà!
Tất cả tụi nó hè nhau nhảy ra khỏi giường. Harry chạy tới cánh cửa phòng ngủ trước tiên, và tụi nó đua nhau phóng vọt xuống cầu thang. Cánh cửa những phòng ngủ khác mở ra sau lưng tụi nó và những giọng ngái ngủ hỏi vói theo:
-- Ai la hét đó?
-- Tụi bây đang làm cái trò gì vậy?
Phòng sinh hoạt chung chỉ được chiếu sáng bằng những ngọn lửa đang tàn lụi trong lò sưởi, cho thấy cảnh ngổn ngang rác rưởi và tàn dư của bữa tiệc. Ngoài ra, căn phòng hoàn toàn trống vắng:
-- Bồ chắc chắn là bồ không nằm mơ chứ hả, Ron?
-- Mình nói với mấy bồ là mình đã thấy hắn mà.
-- Chuyện gì mà ồn ào vậy?
-- Giáo sư McGonagall đã bảo chúng ta đi ngủ rồi mà!
Vài nữ sinh đã đi xuống cầu thang, mặc áo ngủ và ngáp. Tụi con trai cũng lại xuất hiện. Fred hớn hở hỏi:
-- Hay lắm! Tụi mình lại chơi tiếp nha!
Nhưng Percy vội vã xông vào phòng sinh hoạt chung, vừa gài cái huy hiệu Thủ lĩnh Nam sinh lên áo ngủ, vừa nói:
-- Mọi người lên lầu ngay!
Ron nói giọng yếu ớt:
-- Anh Percy... Sirius Black! Hắn ở trong phòng ngủ tụi em! Hắn có dao! Hắn đánh thức em dậy!
Phòng sinh hoạt chung chợt im lặng rợn người. Percy trông có vẻ sửng sốt:
-- Tầm bậy! Chắc là tại em ăn nhiều quá đó Ron... bị ác mộng...
-- Em nói với anh là...
-- Thôi, anh nói đủ rồi là đủ rồi!
Giáo sư McGonagall đã trở lại. Bà đóng mạnh tấm chân dung đằng sau lưng khi bước vào phòng sinh hoạt chung và nhìn quanh giận dữ:
-- Tôi rất vui mừng là Gryffindor đã thắng trận đấu, nhưng m
Trang:
[<] 1,
141,
142,[143],
144,
145,
184 [>]Đến trang (tối đa 184):