n bướng bỉnh nói tiếp:
-- Tại vì con mèo của Hermione hành động như mọi con mèo khác. Nó đã khóc nhiều lần, các cháu biết không? Hiện giờ nó đang trải qua một giai đoạn rất khó khăn. Nếu mà các cháu hỏi thì bác nói cho mà nghe, Hermione đã ôm đồm quá nhiều môn, với bao nhiêu bài tập mà nó cố gắng làm, nó vẫn kiếm ra thì giờ để giúp bác vụ con Buckbeak... Nó kiếm thiệt nhiều tài liệu bổ ích cho bác... nói là bây giờ bác sẽ có nhiều cơ may thắng kiện...
Harry lúng túng mở miệng:
-- Bác Hagrid à... Lẽ ra tụi cháu cũng phải giúp đỡ bác... tụi cháu xin lỗi bác...
Lão Hagrid phẩy tay gạt lời xin lỗi của Harry qua một bên:
-- Bác không trách cháu chuyện đó. Thượng đế biết cháu có đủ chuyện phải giải quyết. Bác đã xem cháu luyện tập Quidditch từng giờ từng ngày từng đêm. Nhưng mà bác phải nói với cháu là bác nghĩ hai cháu nên coi trọng một người bạn hơn cây chổi và con chuột. Bác nói nhiêu đó thôi.
Harry và Ron khổ sở nhìn nhau. Lão Hagrid nói tiếp:
-- Khi Black suýt nữa đâm cháu, Ron à, Hermione buồn khổ lo lắng lắm. Nó biết đặt trái tim nó đúng chỗ, mà hai đứa tụi bây thì không thèm nói chuyện với nó...
Ron giận dữ nói:
-- Nếu Hermione chịu bỏ con mèo đó đi thì cháu sẽ chịu nói chuyện lại với bạn ấy. Nhưng mà bạn ấy thì cứ khăng khăng bênh vực nó! Nó là một con mèo điên, mà bạn ấy thì không chịu nghe một lời nào đụng đến con mèo đó...
-- Ờ... thì... người ta có thể hơi ngu một chút về những con vật cưng của mình.
Lão Hagrid nói nghe thông thái lắm. Nhưng đằng sau, con Buckbeak đang nhè ra mấy miếng xương chồn lên cái gối của lão.
Ba bác cháu dành phần cuối của buổi viếng thăm để bình luận về cơ hội đã được tăng thêm của đội Gryffindor trong cuộc đua giành Cúp Quidditch. Lúc chín giờ tối, lão Hagrid đưa hai đứa nhỏ trở về tòa lâu đài.
Khi tụi nó về tới phòng sinh hoạt chung thì thấy đám đông đang xúm xít chen chúc nhau bu quanh cái bảng thông báo. Ron nhóng cổ qua đầu mấy đứa khác để đọc cái thông báo mới rồi la lên:
-- Đi thăm làng Hogsmeade vào tuần tới!
Lúc hai đứa ngồi xuống rồi, Ron hỏi nhỏ Harry:
-- Bồ tính sao?
Harry nói, giọng còn nhỏ hơn nữa:
-- Ờ... thầy Filch chưa làm gì cái lối đi dẫn tới tiệm Công tước Mật... mà...
-- Harry!
Một giọng nói vang ngay bên tai nó. Harry giật mình ngoái đầu nhìn Hermione. Cô bé đang ngồi ở cái bàn ngay sau lưng hai đứa nó và đang dọn bớt một đống sách mà rõ ràng là lúc nãy đã che khuất cô bé. Hermione nói:
-- Harry, nếu mà bạn đi Hogsmeade một lần nữa... tôi sẽ thưa với cô McGonagall về tấm bản đồ đó!
Ron không thèm nhìn Hermione, lầu bầu:
-- Harry, bồ có nghe ai đang nói đó không?
-- Ron, sao trò có thể rủ Harry đi với trò được chứ? Sau những gì mà Sirius Black suýt làm đối với trò. Tôi nói thiệt đó, tôi sẽ thưa cô...
Ron nổi khùng:
-- Vậy là bây giờ trò đang tìm cách cho Harry bị đuổi học chứ gì! Niên học này trò chưa gây đủ tai họa cho người khác hay sao chứ?
Hermione mở miệng ra toan trả lời, nhưng một tiếng rít nhỏ chợt vang lên và con Crookshanks phóng ngay lên đùi cô bé. Cô bé vội vàng bê con Crookshanks vội vã đi lên phòng ngủ của nữ sinh.
Ron quay lại nói tiếp với Harry như thể câu chuyện không hề bị Hermione xía ngang:
-- Vậy chuyện đó tính sao? Đi đi, lần trước bồ tới đó chưa kịp đi
Trang:
[<] 1,
145,
146,[147],
148,
149,
184 [>]Đến trang (tối đa 184):