XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Tên Tù Nhân Ngục Azkaban
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
hì sao?"

Ông Cornelius Fudge chớp mắt:

"Hình phạt gì?"

Harry đau khổ nói:

"Cháu đã vi phạm luật - Đạo luật Giới hạn Phù thủy Vị thành niên!"

"Ôi, con trai của ta ơi, chúng ta đâu nỡ trừng phạt con vì một chuyện cỏn con như thế."

Ông Cornelius Fudge kêu lên, tay vung vẩy miếng bánh xốp một cách nôn nóng:

"Đó chỉ là một tai nạn. Chúng tôi không tống giam người ta vô ngục Azkaban vì tội thổi phù to một bà cô bao giờ."

Nhưng điều này không giải tỏa được nỗi ám ảnh của Harry về vụ lôi thôi trong quá khứ của nó với Bộ Pháp thuật. Nó cau mày, nói:

"Năm ngoái, cháu nhận được một lời cảnh cáo chính thức chỉ vì một con gia tinh làm bể cái bánh kem trong nhà của dì dượng cháu! Bộ Pháp thuật nói là cháu sẽ bị đuổi khỏi trường Hogwarts nếu còn để xảy ra phép thuật gì nữa trong ngôi nhà đó."

Không lẽ đôi mắt của Harry đánh lừa nó, chứ rõ ràng nó thấy ông Bộ trưởng Pháp thuật bỗng nhiên đâm lúng túng hết sức:

"Tình thế đã thay đổi, Harry à... Chúng ta nên lưu tâm tới... trong không khí hiện nay... mà chắc chắn là cháu đâu có muốn bị đuổi hả?"

"Dĩ nhiên là không ạ."

Harry nói ngay. Và ông Cornelius Fudge cười vui vẻ:

"Vậy thì, làm cho om xòm nhặng xị lên mà làm gì? Thôi, ăn một cái bánh xốp đi Harry, trong khi tôi đi dàn xếp với Tom một căn phòng trọ cho cháu."

oOo

Ông Cornelius Fudge sải bước ra khỏi căn phòng khách nhỏ, Harry ngồi tại chỗ trố mắt nhìn theo. Có một chuyện gì đó cực kỳ kỳ cục đang diễn ra. Ông Cornelius Fudge đứng chờ nó ở trước cửa quán Cái Vạc Lủng để làm gì nếu không phải để trừng phạt nó vì những điều nó đã làm? Và bây giờ Harry bắt đầu nghĩ là khi đích thân ông Bộ trưởng Pháp thuật phải xử lý những vấn đề pháp thuật vị thành niên thì nhứt định không phải là chuyện bình thường lắm.

Ông Cornelius Fudge trở lại cùng với ông Tom chủ quán.

Ông Fudge nói:

"Phòng mười một đang trống, Harry à. Tôi nghĩ cháu sẽ ở đây thoải mái thôi. Chỉ có một điều mà tôi chắc là cháu cũng hiểu: tôi không muốn cháu đi lang thang trong thành phố Luân Đôn của dân Muggle, được chứ? Đi lại trong phạm vi Hẻm Xéo mà thôi. Và cháu phải trở về đây trước khi đêm xuống vào mỗi tối . Chắc chắn là cháu hiểu mà, phải không ? Ông Tom sẽ để mắt trông nom cháu giùm tôi."

Harry nói chầm chậm:

"Dạ được, nhưng mà tại sao..."

Ông Cornelius Fudge nói trong tiếng cười thân mật:

"Chúng tôi đâu có muốn lại thất lạc cháu một lần nữa . Không, không... Tốt nhứt là chúng tôi phải biết rõ cháu ở đâu... Nghĩa là ..."

Ông Cornelius Fudge tằng hắng giọng một cách ồn ào, rồi cầm cái áo khoác sọc của ông lên:

"Thôi, tôi phải đi đây, cháu biết đấy, còn nhiều việc phải làm lắm ."

Harry hỏi:

"Liệu vụ Black có tìm ra không bác ?"

Ngón tay của ông Cornelius Fudge trượt khỏi cái nút bạc trên chiếc áo khoác mà ông đang gài .

"Cái gì cơ? Thì ra, cháu đã biết tin. Chà, không, chưa, nhưng chỉ là vấn đề thời gian thôi. Những người gác ngục Azkaban chưa bao giờ thất bại trong việc truy lùng kẻ đào tẩu ... Mà họ lúc này đang giận điên lên, tôi chưa từng thấy họ giận như thế bao giờ ."

Ông khẽ nhún vai.

"Thôi, tạm biệt nhé ."

Ông giơ tay ra, Harry bắt tay ông, và nó sực nảy ra một ý tưởng vĩ đại:

"Ơ... thưa ông Bộ trưởn

Trang: [<] 1,23,24,[25],26,27,184 [>]
Đến trang (tối đa 184):