úi xuống thật sát Harry, chăm chú nhìn nó. Bà nói:
"Tôi chắc là trò lại làm một chuyện nguy hiểm gì đó nữa phải không?"
Giáo sư McGonagall đỡ lời:
"Chỉ tại viên giám ngục Azkaban thôi, Poppy à!"
Cả hai người đàn bà trao đổi với nhau một cái nhìn bí ẩn, bà Pomfrey tặc lưỡi ra vẻ không hài lòng:
"Trường học gì mà đầy giám ngục Azkaban như thế chứ!"
Bà vạch tóc Harry lên và rờ trán nó:
"Trò này sẽ không phải là đứa đầu tiên ngất xỉu đâu. Ừ, nó đổ mồi hôi lạnh toàn thân rồi đây. Bọn giám ngục thật là dễ sợ. Và cái hậu quả mà họ gây ra cho những người vốn đã mỏng manh..."
Harry cãi ngang:
"Con đâu có mỏng manh."
"Dĩ nhiên trò thì không rồi."
Bà Pomfrey bắt mạch Harry, lơ đãng nói xuôi theo nó. Giáo sư McGonagall hỏi bằng giọng cả quyết:
"Tình trạng trò này ra sao? Có cần nghỉ ngơi trên giường không? Hay là có lẽ để trò ấy nằm lại trong bệnh thất đêm nay?"
Harry nhảy dựng lên:
"Con khỏe mà!"
Chỉ nghĩ đến những gì Malfoy sẽ rêu rao ầm lên về chuyện nó phải vô bệnh thất nằm cũng đủ khiến cho Harry điêu đứng.
Bà Pomfrey lúc này đang săm soi tới đôi mắt của Harry, bà nói:
"Chà, ít nhứt trò cũng cần tới vài miếng sôcôla."
Harry nói ngay:
"Con ăn rồi. Giáo sư Lupin đã cho con một miếng. Thầy phát cho tất cả tụi con mỗi đứa một miếng."
Bà Pomfrey tỏ vẻ tán thành:
"Ổng cho rồi hả? Vậy là rốt cuộc chúng ta cũng có được một ông thầy Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám biết sơ cứu trị liệu."
Giáo sư McGonagall vẫn sắc giọng hỏi lại:
"Con có chắc là con cảm thấy khỏe không, Harry?"
Harry đáp:
"Thưa cô, khỏe ạ."
"Vậy thì tốt. Con vui lòng đứng đợi bên ngoài một lát trong khi cô nói đôi lời với Hermione về thời khóa biểu học tập của trò ấy. Sau đó chúng ta sẽ cùng đi xuống lầu để ăn tiệc."
Harry bước ra hành lang với bà Pomfrey. Bà vừa lầm bầm làu bàu vừa đi về bệnh thất. Harry chỉ phải chờ đợi trong vài phút. Hermione thò đầu ra khỏi phòng, mặt mày coi bộ phấn khởi lắm về một điều gì đó. Bước ra sau Hermione là giáo sư McGonagall. Cả ba người cùng đi xuống cầu thang cẩm thạch để vào Đại Sảnh đường. Trong Đại Sảnh đường bây giờ là một biển những cái nón đen chóp nhọn của học sinh phù thủy. Bàn dài nhà nào ngồi chật học sinh nhà nấy, mặt mũi đứa nào cũng sáng rỡ trong ánh sáng của hàng ngàn ngọn nến lơ lửng lướt trên không trung. Giáo sư Flitwick - vị giáo sư phù thủy nhỏ thó có mái tóc bạc rối nùi - đang cầm cái nón cổ lỗ sĩ và cái ghế ba chân bước ra khỏi Đại Sảnh đường.
Hermione kêu lên nho nhỏ nhưng đầy nuối tiếc:
"Ôi, tụi mình trễ mất buổi lễ Phân loại rồi!"
Đám học sinh mới vừa được phân về các ký túc xá sau nghi thức đội nón Phân loại đang hò hét tên nhà mới thích hợp với mình nhứt: Gryffindor, Ravenclaw, Hufflepuff, hoặc thậm chí là Slytherin. Giáo sư McGonagall sải bước đến cái ghế trống của bà ở bàn dành cho giáo viên. Harry và Hermione thì đi về hướng ngược lại, về phía bàn của nhà Gryffindor, cố gắng hết sức bước đi thật êm. Vậy mà thiên hạ cũng ngoái đầu lại nhìn hai đứa nó lẳng lặng đi vòng phía sau Sảnh đường, có vài người lại còn chỉ chỏ Harry nữa chứ . Chẳng lẽ câu chuyện nó lăn đùng ra xỉu trước mặt viên giám ngục Azkaban đã lan truyền nhanh chóng dữ vậy?
Trang:
[<] 1,
47,
48,[49],
50,
51,
184 [>]Đến trang (tối đa 184):