ương tích còn trầm trọng hơn nhiều .
Ron cũng tỏ ra lo lắng:
"Dù sao thì chuyện đó mà xảy ra trong buổi dạy đầu tiên của bác Hagrid thì quả là tệ hại hết chỗ nói . Thể nào thằng Malfoy cũng quậy bác ấy cho mà coi..."
Ba đứa tụi nó là những đứa đầu tiên đi xuống Đại Sảnh đường để ăn bữa tối, hy vọng gặp lão Hagrid, nhưng chẳng thấy lão đâu cả . Hermione không buồn đụng nĩa vô muốn bánh bíp tết và thận . Cô bé lo lắng nói:
"Người ta đâu có đuổi bác ấy, đúng không?"
Ron cũng chẳng màng gì ăn uống:
"Họ không nên đuổi bác ấy ..."
Harry quan sát bàn ăn của nhà Slytherin. Một nhóm đông, gồm cả Crabbe và Goyle, đang túm tụm với nhau, say sưa bàn bạc . Harry chắc chắn là mấy đứa đó đang thêm mắm thêm muối cho câu chuyện Malfoy bị thương thành trầm trọng .
Ron rầu rĩ nói:
"Thôi thì, cũng không thể nói hôm nay không phải là ngày đầu tiên học thú vị ."
Sau bữa ăn tối, ba đứa quay trở về phòng sinh hoạt chung và cố tập trung làm bài tập mà giáo sư McGonagall đã ra cho tụi nó . Nhưng cả ba đứa cứ chốc chốc lại ngừng học, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ của toà tháp . Harry đột nhiên nói:
"Có ánh đèn ở cửa sổ nhà bác Hagrid."
Ron nhìn đồng hồ đeo tay của nó:
"Nếu tụi mình gấp gáp lên thì tụi mình vẫn còn kịp để chạy xuống dưới thăm bác ấy, vẫn còn sớm mà ..."
Hermione nói chậm rãi:
"Mình không biết ..."
Harry thấy cô bé liếc nhìn mình . Nó nói ngay:
"Mình được phép đi ngang qua sân trường mà . Sirius Black chưa vượt qua được mấy viên giám ngục Azkaban canh gác ở đây, đúng không?"
Vậy là ba đứa dọn dẹp đồ đạc, kéo nhau chui qua cái lỗ Bà Béo, vui mừng vì không gặp ai hết trên đường đi tới cửa chính, bởi vì tụi nó cũng không thực sự tin chắc là tụi nó được phép đi ra ngoài hay không.
Cỏ trên sân vẫn còn ướt và ngả màu đen thui trong ánh hoàng hôn. Khi tới được căn chòi của lão Hagrid, ba đứa nhỏ gõ cửa và nghe tiếng gầm gừ bên trong vọng ra:
"Vô đi!"
Lão Hagrid đang ngồi thừ người bên bàn gỗ đã mòn sờn của lão, con chó săn Fang thì gác cái đầu nó trên đùi chủ . Chỉ nhìn một cái cũng đủ biết lão Hagrid đã uống khá nhiều rượu . Trước mặt lão là một cái vại thiếc to gần bằng cái xô, và lão dường như khó khăn lắm mới tập trung được tinh thần để nhận ra ba đứa nhỏ .
Khi đã nhận ra chúng, lão lè nhè:
"Kỷ lục chứ chẳng chơi. Đố mà kiếm ra được trước đây từng có một thầy giáo nào chỉ làm thây giáo đúng có một ngày ."
Hermione thở mạnh:
"Bác chưa bị đuổi mà, bác Hagrid!"
Lão Hagrid hớp thêm một ngụm to nữa của cái thứ gì đó trong cái vại, giọng của lão nghe thê thảm hết sức:
"Chưa! Nhưng đó chỉ là vấn đề thời gian, đúng không, sau khi thằng Malfoy méc ba nó ..."
"Nó ra sao rồi hở bác ? Thương tích của nó đâu có trầm trọng lắm hả bác ?"
Ron hỏi, sau khi ba đứa cùng ngồi xuống quây quần bên lão Hagrid. Lão nói giọng chán ngắt:
"Bà Pomfrey đã làm hết sức để chữa cho nó, nhưng nó cứ kêu là nó vẫn còn đau lắm ... cứ băng bó ... và rên rỉ ..."
Harry nói ngay:
"Nó giả bộ đau đó . Bà Pomfrey có thể chữa lành mọi vết thương mà . Năm ngoái bà đã làm mọc lại gần một nửa số xương cho cháu . Thằng Malfoy chỉ cố tình ăn vạ mà thôi."
Giọng lão Hagrid nghe càng thê thảm hơn:
Trang:
[<] 1,
63,
64,[65],
66,
67,
184 [>]Đến trang (tối đa 184):