XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Tên Tù Nhân Ngục Azkaban
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
i người biết loại áo quần gì mà bà của con thường mặc không?"

Neville có vẻ ngạc nhiên, nhưng cũng đáp:

"Dạ ... Bà luôn luôn đội cái nón ấy, một cái nón cao trên đỉnh có gắn một con kền kền nhồi bông. Và một cái áo đầm dài màu xanh lá cây, thông thường ... và đôi khi quàng khăn quàng cổ bằng lông cáo ."

Giáo sư Lupin gợi ý:

"Và một cái ví xách tay?"

Neville nói:

"Một cái màu đỏ bự lắm ."

Giáo sư Lupin nói:

"Được rồi . Con thể hình dung những thứ y phục này rõ ràng không, Neville? Con có thể nhìn thấy chúng ở trong đầu con không?"

"Dạ ."

Neville đáp không chắc chắn chút nào, hiển nhiên là nó đang thắc mắc chuyện gì tiếp theo đây. Giáo sư Lupin tiếp tục giảng giải:

"Neville à, khi Ông Kẹ nhào ra khỏi cái tủ áo và trông thấy con, nó sẽ đội ngay lốt giáo sư Snape. Và con sẽ giơ cây đũa phép lên, như vầy, và la lên "Riddikulus", và hết sức tập trung nghĩ đến áo nón của bà con. Nếu con làm tốt thì "giáo sư Snape" sẽ bị đội cái nón có con kền kền nhồi bông trên chóp, mặc cái áo đầm xanh, đeo cái ví bự màu đỏ."

Mọi người phá ra cười to. Cái tủ áo cũng lắc lư dữ dội. Giáo sư Lupin nói tiếp:

"Nếu Neville thành công, thì Ông Kẹ có thể hướng sự chú ý lần lượt vào từng người trong chúng ta. Tôi muốn tất cả các trò hãy dành ra ít phút bây giờ để nghĩ xem mình sợ cái gì nhứt, và nghĩ xem mình có thể ép nó làm gì cho thiệt khôi hài..."

Căn phòng trở nên im lặng. Harry nghĩ... Cái gì khiến nó sợ nhứt trên đời này?

Ý nghĩ đầu tiên là Chúa tể Hắc ám Voldemort - một Voldemort lấy lại đầy đủ sức mạnh . Nhưng trước khi nó nghĩ ra một kế hoạch có thể phản công lại Ông Kẹ - Voldemort, thì một hình ảnh khủng khiếp lướt thoáng qua đầu nó ...

Một bàn tay nát rữa, nhầy nhụa, loang thoáng, thụt vào bên trong lớp áo trùm đen... một hơi thở dài rung leng keng từ một cái miệng không nhìn thấy được ... rồi một cơn lạnh buốt thấu xương như bị chết đuối ...

Harry rùng mình, rồi nhìn quanh, hy vọng không ai để ý . Nhiều người nhắm tịt mắt lại . Ron đang thì thầm với chính mình: "Gỡ chân nó ra!" Harry đoan chắc là nó hiểu ý nghĩa câu đó: nỗi sợ hãi lớn nhứt của Ron là nhền nhện .

Giáo sư Lupin hỏi:

"Mọi người sẵn sàng chưa?"

Harry cảm thấy một nỗi kinh hoàng quặn trào lên trong người nó . Làm sao để khiến cho một viên giám ngục Azkaban trông bớt ghê sợ đi? Nhưng nó không muốn xin thêm thời gian nữa; mọi người khác đều đã gật đầu và xắn tay áo lên. Giáo sư Lupin nói:

"Neville, chúng ta sẽ lùi lại một chút, để cho con có một bãi đấu thoáng rõ, được chứ ? Các trò cũng lùi lại hết, tôi sẽ gọi người tiếp theo tới trước ... Bây giờ, Neville có thể nhìn thấy rõ hơn..."

Tất cả đều thối lui, đứng dựa sát tường để lại một mình Neville bên cái tủ áo . Trông nó xanh xao không còn hồn vía, nhưng nó đã xắn tay áo lên và nắm chặt cây đũa phép trong tay, sẵn sàng .

Giáo sư Lupin giơ cây đũa phép của ông về phía nắm đấm của cánh cửa tủ:

"Thầy đếm đến ba, Neville nhé . Một - hai - ba! Bắt đầu!"

Một chùm lửa sáng xẹt ra từ đầu đũa phép của giáo sư Lupin, trúng ngay cái nắm đấm . Cái tủ áo mở bung ra. Giáo sư Snape bước ra, mũi khoằm, vẻ dọa nạt, quắc mắt nhìn Neville.

Neville lùi lại, đũa phép giơ lên, miệng há hốc không thốt ra lời . Thầy Snape tiến về phía nó, đè trùm lên nó,

Trang: [<] 1,71,72,[73],74,75,184 [>]
Đến trang (tối đa 184):