a! Mười phút nữa sẽ tắt đèn!"
Ron nói với Harry và Hermione:
"Mau lên!"
Tụi nó xí ba cái túi ngủ, kéo chúng vô sát góc phòng. Hermione thì thầm một cách hồi hộp:
"Mấy bồ có nghĩ là Black vẫn còn ở trong lâu đài không?"
Ron nói:
"Thầy Dumbledore hiển nhiên cho rằng Black có lẽ còn ở trong lâu đài."
Vẫn mặc nguyên một bộ đồ, tụi nó chui vào trong túi ngủ, chống mình trên cùi chỏ mà tiếp tục chuyện trò. Hermione nói:
"Cũng may là hắn chọn đêm nay để đột nhập, mấy bồ thấy không, nhè cái đêm tụi mình không có mặt trong tháp..."
Ron nói:
"Mình đoán là hắn không còn biết ngày tháng nữa, bị vì đang đào tẩu mà . Hắn không nhớ ra đêm nay là lễ Hội Ma. Chứ không thì hắn đã nhào vô ngay chỗ này rồi."
Hermione rùng mình. Chung quanh tụi nó, mọi người đều hỏi lẫn nhau cùng hệt một câu hỏi:
"Làm sao hắn vào được tòa lâu đài?"
Một học sinh nhà Ravenclaw nằm cách tụi nó một thước, nói:
"Có thể hắn biết cách độn thổ. Mấy bồ biết không, độn thổ rồi bỗng nhiên hiện ra ở đâu đó."
Một học sinh năm thứ năm nhà Hufflepuff nói:
"Có thế hắn cải trang."
Dean Thomas thì cho rằng:
"Hắn có thể bay vô đây chứ."
Hermione nói với Ron và Harry:
"Thiệt tình, hổng lẽ mình là người duy nhứt đã chịu khó đọc cuốn Hogwarts, Một Lịch Sử?"
Ron nói:
"Có thể lắm. Mà sao vậy?"
Hermione giải thích:
"Bởi vì, mấy bồ biết không, lâu đài không phải chỉ được bảo vệ bằng những bức tường, mà còn có đủ loại bùa phép ếm trên đó để ngăn chặn kẻ gian đột nhập. Người ta không thể độn thổ vô đây. Và mình muốn thử coi giả trang cách nào mà lừa được những viên giám ngục Azkaban. Họ canh gác kỹ lưỡng mọi ngóc ngách dẫn vào sân trường. Nếu hắn mà bay vô trường thì thể nào họ cũng phải thấy chớ. Còn thầy Filch thì biết tất cả mọi hành lang bí mật. Họ sẽ cho phong tỏa hết..."
Percy hô lớn:
"Đèn sắp tắt ngay bây giờ. Tôi yêu cầu mọi người chui vào túi ngủ và không nói chuyện nữa."
Tất cả nến tắt phụt cùng một lúc. Ánh sáng duy nhứt còn lại là ánh sáng nhợt nhạt phát ra từ mấy con ma màu bạc đang trôi lãng đãng chung quanh trò chuyện với mấy huynh trưởng. Cái trần đã được ếm bùa phép để trông giống như bầu trời thực bên ngoài, giờ đây lấm tấm những ngôi sao. Với hình ảnh đó và tiếng thì thào vẫn còn rì rầm trong Sảnh đường, Harry có cảm giác như thể nó đang ngủ ở ngoài trời trong làn gió nhẹ thoảng qua.
Cứ mỗi một giờ lại có một giáo viên trở vào Sảnh đường để xem xét coi mọi thứ có được yên tĩnh không. Vào khoảng ba giờ sáng, khi nhiều học sinh đã ngủ say, giáo sư Dumbledore bước vào. Harry thấy cụ nhìn quanh để tìm Percy. Anh đang len lỏi giữa những túi ngủ, biểu mấy đứa nhiều chuyện đừng nói nữa. Lúc đó Percy chỉ cách Harry, Ron và Hermione mấy bước chân. Nghe tiếng bước chân cụ Dumbledore đến gần, cả ba đứa tụi nó bèn giả bộ ngủ say.
Percy thì thào hỏi:
"Thưa thầy, có thấy dấu vết gì của hắn không ạ?"
"Không. Mọi chuyện ở đây ổn hết chứ?"
"Thưa thầy, mọi chuyện đều ổn cả."
"Tốt. Bây giờ thì không cần dời tất cả mọi người đi. Thầy đã tìm một gác dan tạm thời để canh cái lỗ chân dung nhà Gryffindor. Ngày mai thì con con có thể đưa tất cả trở về tháp."
"Cò
Trang:
[<] 1,
85,
86,[87],
88,
89,
184 [>]Đến trang (tối đa 184):