cái gì đó trắng lóa như bạc . Họ rời khỏi sân vận động ngay ... Thầy rất giận chuyện họ vượt vô sân trường, tụi mình từng nghe thầy nói ..."
Ron tiếp lời:
"Thầy Dumbledore làm bùa phép đặt bồ lên một cái băng ca rồi đi về trường với cái băng ca đó lơ lửng bay theo thầy . Ai cũng tưởng bồ đã ..."
Giọng Ron nhỏ đi, bỏ lửng câu nói, nhưng Harry không để ý . Nó đang mải suy nghĩ về điều mà những viên giám ngục Azkaban đã làm đối với nó ... về tiếng gào thét . Nó ngước lên thấy Ron và Hermione nhìn nó lo lắng đến nỗi nó phải nhìn quanh tìm một đề tài cụ thể nào đó để nói:
"Có ai lượm lại chiếc Nimbus của mình không?"
Ron và Hermione liếc nhau một cái thật nhanh.
"Ơ..."
Harry hết nhìn đứa này tới đứa khác:
"Chuyện gì ?"
Hermione ngập ngừng nói:
"Ờ... khi bồ té xuống, chiếc Nimbus bay đi."
"Rồi sao?"
"Và nó đụng... nó tông vô... Ôi, Harry ơi... nó tông vô cây Liễu Roi."
Ruột gan Harry cồn cào. Cây Liễu Roi là một cổ thụ hung bạo vô cùng, đứng chơ vơ một mình giữa sân trường.
"Rồi sao?"
Nó hỏi mà sợ điếng người cái câu trả lời. Ron nói:
"Ờ, bồ biết cây Liễu Roi mà Nó ... nó đâu có ưa bị tông!"
Hermione nói giọng lí nhí:
"Giáo sư Flitwick vừa thu gom cây chổi về trước khi bồ tỉnh dậy."
Một cách chậm rãi, cô bé cầm lấy một cái túi xách đặt cạnh chân, trút hết bên trong ra hàng tá que gỗ vụn với những cành nhánh con con trên giường. Đó là những gì còn lại của cây chổi thần trung thành của Harry giờ rốt cuộc đã bị hạ gục.
Chương 10 BẢN ĐỒ CỦA ĐẠO TẶC
Bà Pomfrey khăng khăng bảo là Harry phải nghỉ ngơi trong bệnh thất cho đến hết cuối tuần. Harry không phàn nàn hay tranh cãi gì, nhưng nó nhất định không chịu để cho bà Pomfrey quẳng đi mớ tàn tích của chiếc Nimbus 2000. Nó biết nó làm vậy là ngu ngốc, biết là không trông mong gì sửa chữa vá víu gì được chiếc Nimbus 2000 nữa, nhưng nó vẫn không thể không giữ những tàn tích đó lại; nó có cảm giác như nó vừa mất người bạn thân thiết nhứt.
Khách khứa đến thăm Harry nườm nượp, ai cũng cố làm cho nó phấn khởi lên. Lão Hagrid gởi tặng nó một bó bông sâu tai giống như những cái bắp cải vàng khè. Và Ginny, đỏ mặt thẹn thùa, đến thăm với một tấm thiệp chúc "mau bình phục" mà cô bé tự làm lấy. Tấm thiệp ấy cứ hát lên eo éo trừ khi Harry nhét dưới tộ trái cây. Đội Gryffindor trở lại thăm Harry vào sáng chủ nhật, lần này có Wood đi cùng. Wood nói với Harry bằng một giọng trống rỗng ơ hờ rằng anh không hề chê trách Harry một mảy may nào hết. Ron và Hermione chỉ rời khỏi giường của Harry vào ban đêm. Nhưng không có bất cứ ai nói hay làm điều gì có thể khiến cho Harry cảm thấy khá lên được, bởi vì họ chỉ biết một nửa cái điều đã làm nó điêu đứng.
Nó không nói cho ai nghe về Hung tinh, ngay cả Ron và Hermione, bởi vì nếu biết thì Ron sẽ sợ phát điên lên, còn Hermione thì sẽ chế giễu. Tuy nhiên, thực tế tồn tại là Hung tinh xuất hiện hai lần, và cả hai lần xuất hiện đó đều kèm theo những tai nạn suýt chết; lần đầu, Harry suýt bị chiếc xe đò Hiệp sĩ cán ngang; lần thứ hai, nó té từ trên cây chổi xuống từ độ cao mười sáu thước. Liệu Hung tinh có theo ám nó cho đến khi nó thực sự chết mới thôi? Chẳng lẽ nó cứ sống cho đến hết đời trong nỗi lo ngay ngáy về con ác thú đó?
Trang:
[<] 1,
95,
96,[97],
98,
99,
184 [>]Đến trang (tối đa 184):