/>
Harry nói:
“Cả năm trời có ai tìm cách hãm hại mình đâu. Chẳng có ai làm gì mình hết…”
Hermione nói:
“Ngoại trừ chuyện bỏ tên bồ vô trong cái Cốc Lửa. Mà họ làm vậy là có dụng ý. Harry à. Chú Khụt khịt nói đúng đó. Có lẽ họ đang chờ một cơ hội tốt. Có lẽ phen này họ sẽ triệt được bồ.”
Harry mất hết kiên nhẫn:
“Con nè, chúng ta cứ cho là chú Sirius đúng đi, và ai đó đã đánh bất tỉnh anh Krum và bắt có ông Crouch . Ừ, kẻ đó ắt hẳn ở ngay trong rừng cây gần kề một bên, đúng không? Nhưng kẻ đó đã chờ cho đến khi mình chạy xa khỏi chỗ đó rồi mới hành động, đúng không? Vậy thì mình có vẻ không phải là mục tiêu mà kẻ đó nhắm vô, đúng không?”
Hermione nói:
“Nếu họ giết bồ trong rừng thì họ khó có thể làm ra vẻ đó là một tai nạn! Nhưng nếu bồ chết trong thực hiện một bài thi…”
Harry nói:
“Họ đâu có bận tâm gì đến chuyện hãm hại anh Krum hả? Tại sao lúc đó họ không trừ khử phứt mình đi? Họ có thể dàn dựng như thể mình và anh Krum đấu tay đôi hay đại khái như vậy…”
Hermione tuyệt vọng bảo:
“Harry ơi, mình cũng không hiểu. Mình chỉ biết là có rất nhiều điều kỳ quặc đang xảy ra, và mình không muốn… Thầy Moody nói đúng… chú Sirius nói đúng… Bồ cần phải tập trung luyện tập cho bài thi thứ ba của bồ, ngay bây giờ. Và bồ chắc chắn phải viết thư hồi âm cho chú Sirius và hứa là bồ sẽ không bao giờ lẻn ra ngoài một mình nữa.”
Sân trường Hogwarts chưa bao giờ trông hấp dẫn bằng cái lúc mà Harry bị bắt buộc phải ở lại trong lâu đài. Trong mấy ngày tiếp theo sau đó, Harry dành hết tất cả thời gian rảnh rỗi của nó hoặc ở trong thư viện với Hermione và Ron để nghiên cứu bùa chú, hoặc ở trong một phòng học trống nào đó mà tụi nó lẻn vô để thực tập. Harry đang tập trung vào bùa Choáng, một thứ mà trước đây nó chưa từng xài qua. Cái rắc rối là thực tập bùa này phải cần đến sự hy sinh nào đó về phía Hermione và Ron.
Vào bữa ăn trưa hôm thứ hai, Ron đề nghị:
“Hay là tụi mình bắt cóc bà Noris đi?”
Nó nằm ngửa thẳng cẳng giữa phòng học Bùa chú vì vừa bị Harry đánh bùa Choáng xiểng liểng rồi được giải bùa cho tỉnh lại… liều tù tì năm lần một lèo.
“Bồ thử làm cho con mèo đó xỉu đi một lát. Hay là bồ có thể xài đỡ Dobby , Harry à. Mình cá là Dobby sẽ sẵn lòng làm bất cứ điều gì để giúp bồ. Mình không phàn nàn hay là gì hết… nhưng mình đau ê ẩm khắp mình rồi…” Nó thận trọng đứng lên, tay xoa xoa hai cái be sườn.
Hermione sốt ruột nói:
“Bồ cứ hụt mấy cái gối hoài, bồ thấy không? Chỉ cần thử lại và ngã ngửa ra sau!”
Cô bé sắp xếp lại đống gối tụi nó đã dùng trong buổi học bùa Tống xuất mà giáo sư Flitwick bỏ lại trong tủ.
Ron tức giận nói:
“khi bồ xỉu rồi thì làm sao nhắm cho đúng được hả Hermione ? Tại sao bồ không thử coi!”
Hermione hấp tấp nói:
“Thôi, đằng nào thì Harry cũng làm được rồi. Và tụi mình cũng chẳng cần phải lo lắng đến bùa Giải giới nữa, vì Harry dư sức làm phép đó từ lâu rồi… Mình nghĩ là tối nay tụi mình nên bắt đầu thực tập mấy thứ thần chú này…”
Hermione nhìn xuống danh sách mà tụi nó đã lập ra trong thư viện. Cô bé nói:
“Cái này coi bộ hay nè. Cái lời nguyền Trắc trở này sẽ làm chậm lại bất cứ thứ gì định tấn công bồ đó Harry . T
Trang:
[<] 1,
300,
301,[302]
[>]Đến trang (tối đa 302):