XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
/> "Bác đã kiểm tra, Harry," ông Weasley nói ngay. "Bác đã đến nhà Malfoy lục soát, nhưng không có thứ gì đáng ra không nên có ở đó, cả thứ bể và thứ nguyên vẹn."

"Dạ, cháu biết, cháu xem trong tờ Tiên tri rằng bác đã tìm ... nhưng có thứ gì đó khác ... à, một thứ gì đó rất ..."

Và nó kể cho ong Weasley những gì nó đã nghe lóm được giữa Malfoy và Snape. Khi nó kể, nó thấy thầy Lupin khẽ quay đầu nhìn nó ... lắng nghe từ lời. Khi nó kể xong, mọi người đều im lặng, ngoại trừ tiếng Celestina đang ngâm nga.

Ôi, trái tim đang thương của tôi, nó đi đâu rồi? Nó chỉ để lại cho tôi một câu thần chú ...

"Có phải đó chỉ là ý nghĩ nảy ra trong đầu con không Harry," ông Weasley nói, "rằng Snape chỉ là giả bộ -?"

"Giả bộ đề nghị giúp đỡ, nhờ thế mà ông ấy có thể tìm ra nhiệm vụ mà Malfoy phải làm?" Harry nói nhanh. "Dạ đúng, con nghĩ là con nói vậy. Nhưng làm sao chúng ta biết được chứ?"

"Đó không phải là việc mà chúng ta cần biết," Lupin đột nhiên nói. Ông quay đã quay lưng lại phía lò sưởi và đối mặt với Harry và ông Weasley. "Đó là việc của cụ Dumbledore. Cụ Dumbledore tin tưởng Snape, và điều đó đủ cho tất cả chúng ta."

"Nhưng," Harry nói, "có thể - có thể thầy Dumbledore nhầm về Snape -"

"Mọi người đều nói thế, rất nhiều lần rồi. Nó được truyền lại là có tin hay không tin vào quyết định của cụ Dumbledore. Ta tin cụ, và vì thế, ta tin Severus."

"Nhưng cụ Dumbledore có thể nhầm lẫn," Harry cãi lại. "Cụ nói thế vì cụ tin thế. Còn thầy -" nó nhìn thẳng vào mắt Lupin -"thầy có thật lòng thích Snape không?"

"Ta không thích cũng không ghét Severus," Lupin nói. "Không, Harry, ta nói thật," ông nói thêm khi thấy nét mặt Harry thể hiện sự nghi ngờ. "Chúng ta sẽ không bao giờ trở thành những người bạn che chở đùm bọc cho nhau, có lẽ, sau tất cả những gì đã xảy ra giữa James, Sirius với Severus, nó có rất nhiều sự cay đắng. Nhưng ta không quên nguyên năm học ta dạy ở trường Hogwarts, Severus đã pha chân dược Wolfsbane [thuốc dành cho người sói] cho ta vào mỗi tháng, làm hoàn hảo đến mức ta đã không phải chịu đựng đau đớn như trước đây vẫn thường bị vào những ngày trăng tròn."

"Nhưng ông ấy đã tình cờ để lộ chuyện thầy là người sói, vì thế nên thầy phải rời khỏi trường!" Harry nói giận dữ.

Lupin nhún vai. "Chuyện này dù sao cũng sẽ bại lộ thôi. Chúng ta đều biết ông ấy muốn dạy môn của ta, nhưng ông ấy có thể gây tồi tệ hơn nhiều cho ta bằng cách làm giả chân dược cho ta. Ông ấy đã giữ cho ta khỏe mạnh. Ta phải biết ơn nhiều."

"Có thể ông ấy không dám làm hỏng chân dược của thầy khi cụ Dumbledore luôn dám sát ông ấy!" Harry nói.

"Con đã kiên quyết căm ghét ông ấy, Harry," Lupin nói với cái cười yếu ớt. "Và ta hiểu, với James là cha của con, và với Sirius là cha đỡ đầu của con, con thừa kế cả những định kiến của họ. Dù sao thì con cũng hãy kể với cụ Dumbledore những gì con vừa mới kể cho ta và Arthur, nhưng đừng trông mong là cụ sẽ có cùng quan điểm với con về việc này, và cũng đừng trông mong là cụ sẽ bất ngờ về những gì con kể. Đó có thể là lệnh mà cụ Dumbledore bảo Severus hỏi Malfoy."

... và bây giờ anh đã xé nó ra em cám ơn vì anh đã trả lại trái tim cho em!

Celestina kết thúc bài hát của cô ả bằng một âm cao và dài và một tràng pháo tay lớn phát ra từ trong cái radio, chỗ mà bà Weasley đang tham gia rất nồng nhiệt.

"Nớ hít rùi hở?" Fleur nói to. "Cám ơn trời, thật là kin khủn -"<

Trang: [<] 1,145,146,[147],148,149,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):