Old school Swatch Watches
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
mò với sự trộn lẫn của tức giận và sợ hãi.

“Nếu như ta nghe thấy họ nói gì thì tốt quá!” Hermione nói.

“Có thể chứ!” Ron sốt sắng. “Đứng yên nhé… chết tiệt…”

Nó làm rơi thêm mấy cái hộp nữa trong tay khi nó dò dẫm trong cái to nhất.

“Tai Nối Dài, xem kìa!”

“Quá tuyệt!” Hermione nói, khi Ron gỡ những sợi dây dài có màu da người và bắt đầu chĩa chúng về phía dưới cái cửa ra vào. “Ôi, tớ mong là cái cửa không bị ềm bùa Bất Khả Xâm Phạm…”

“Không đâu!” Ron sướng rơn. “Nghe này!”

Bọn nhỏ chụm đầu lại và tập trung nghe ở đầu này của sợi dây, giọng của Malfoy rất to và rõ ràng, giống như là một cái rađio vậy.

“… lão biết sửa nó thể nào chứ?”

“Có thể,” Borgin nói với giọng khiến cho ta thấy rằng ông ta không muốn tự mình làm việc này. “Ta muốn được nhìn thấy nó. Tại sao mày không mang nó đến cửa hiệu?”

“Tôi không thể,” Malfoy nói. “Nó phải ở lại chỗ của nó. Tôi chỉ cần lão chỉ cho tôi cách làm thôi.”

Harry nhìn thấy lão Borgin liếm môi, vẻ hồi hộp hiện rõ.

“Hừm, nếu không được xem trực tiếp, ta cho rằng công việc sẽ rất khó khăn đấy, có lẽ là không thể làm được. Ta không thể chắc chắn được điều gì cả.”

“Không đâu?” Malfoy nói, và Harry biết thừa rằng, với cái kiểu nói đó, Malfoy đang nhếch mép cười. “Có thể cái này sẽ làm cho lão thêm tự tin chăng.”

Nó di chuyển về phía ông Borgin và bị che khuất đằng sau cái tủ. Harry, Ron, và Hermione đều kéo dạt sang một bên, cố gắng quan sát nó nhưng tất cả những gì bọn chúng nhìn thấy chỉ là lão Borgin, có vẻ đang rất sợ hãi.

“Kể cho bất cứ ai,” Malfoy nói, “và ngay lập tức sẽ bị trừng phạt. Lão biết Fenrir Greyback chứ? Ông ta là một người bạn của gia đình. Ông sẽ đến thăm thường xuyên để chắc chắn rằng ông dành cho công việc này một sự quan tâm triệt để nhất.”

“Chắc là không cần thiết phải…”

“Tôi sẽ quyết định điều đó,” Malfoy nói. “Bây giờ, tôi nên rời khỏi đây thì hơn. Và đừng có quên giữ cái đó an toàn bên mình lão, tôi sẽ cần nó đấy.”

“Có thể cậu muốn lấy ngay bây giờ chứ?”

“Không, chắc chắn tôi không cần bây giờ, lão già ngốc lắm, làm sao tôi có thể mang thứ đó xuống phố được? Chỉ cần lão đừng bán nó cho ai khác.”

“Tất nhiên là không rồi… thưa cậu.”

Borgin cúi gập người giống hệt như lần mà Harry đã nhìn thấy ông ta chào Lucius Malfoy.

“Không được nói với ai đấy lão Borgin, và trong đó có cả mẹ của tôi đấy, hiểu chưa?”

“Đương nhiên rồi, đương nhiên rồi,” Borgin thầm thì, lại cúi chào thêm lần nữa.

Khoảnh khắc sau đó, chuông cửa rung mạnh và Malfoy hiên ngang bước ra khỏi cửa hiệu, có vẻ rất thoả mãn. Nó bước qua Harry, Ron, và Hermione gần đến nỗi bọn chúng lại cảm nhận được cái áo choàng phất phơ quanh mắt cá chân của mình. Trong cửa hiệu, lão Borgin vẫn đứng im như thóc, cái điệu cười giả dối ngọt xớt của lão đã biến mất, lão có vẻ lo lắng.

“Như thế là sao nhỉ?” Ron thì thầm, cuốn lại những chiếc Tai Nối Dài.

“Chẳng biết,” Harry suy nghĩ rất lung. “Nó muốn sửa một cái gì đấy… và nó muốn đặt hàng một thứ gì đó trong kia… Các cậu có nhìn thấy được nó đưa ra cái gì khi nó nói ‘cái đó’ không?”

“Không, nó ở đằng sau cái tủ…”

“Hai c

Trang: [<] 1,48,49,[50],51,52,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):