hay đấy, nhưng Bùa Khiên thì hơi cũ rồi, dĩ nhiên, với đám thành viên D.A bọn mình… Ron, Hermione, các bạn thế nào?”
Trước khi bọn chúng có thể nói cái gì nhiều hơn từ “Tốt”, cửa hầm bật mở, và cái bụng của thầy Slughorn xuất hiện trước cả ông ta. Khi đám học sinh đi vào căn hầm, hàng râu quặp của Slughorn cong lên trên cái miệng cười tươi, ông ta chào đón Harry và Zabini đặc biệt nồng nhiệt.
Căn hầm, rất khác thường, chứa đầy hơi nước và những thứ mùi kì lạ. Harry, Ron và Hermione khịt mũi thích thú khi đi qua những cái vạc lớn đang sủi bọt. Bốn đứa Slytherins ngồi chung một bàn, bốn đứa nhà Ravenclaws cũng thế. Như vậy chỉ còn Harry, Ron và Hermione chung bàn với Ernie. Chúng chọn bàn gần một cái vạc màu vàng đang tỏa mùi hương quyến rũ nhất mà Harry từng ngửi. Không biết vì sao nó gợi cho Harry nhớ đến mùi bánh tạc (treacle tart?), mùi gỗ của cán chổi thần và mùi hương hoa nào đó mà Harry nhớ đã từng ngửi ở trang trại Hang Sóc. Harry thấy mình đang thở rất chậm và sâu, và mùi hương của thứ thuốc kia dường như đang thấm khắp người nó như rượu. Một cảm giác rất mãn nguyện chiếm lấy người Harry; nó nhe răng cười với Ron, đứa cũng đang cười lại một cách uể oải.
“Bây giờ thì, bây giờ thì, bây giờ thì…”, Slughorn nói, vóc dáng đồ sộ của ông ta rung rinh giữa làn hơi nước mờ ảo. “Lấy cân ra, mọi người, những đồ dùng cần thiết khác, và đừng quên sách Chế tạo độc duợc cao cấp…”
“Thưa thầy”, Harry giơ tay lên.
“Gì vậy Harry, cậu bé của tôi?”
“Con không có sách, cân hay bất cứ thứ gì – Ron cũng không có – trước đây chúng con không biết là có thể học lớp N.E.W.T, thầy thấy đấy ạ…”
“À ừ, giáo sư McGonagall có nhắc đến…, đừng lo, cậu bé thân mến của tôi, đừng lo gì cả. Hôm nay con có thể dùng nguyên liệu trong tủ đồ dùng, và thầy chắc là có thể cho con mượn một vài cái cân, một kho sách cũ nhỏ cũng có sẵn ở đây, con có thể dùng cho đến khi con viết thư cho hiệu sách Flourish and Blotts…”
Thầy Slughorn sải bước đến cái tủ ở góc phòng, và sau khi lục lọi một lát, xuất hiện với hai quyển ‘Chế tạo độc dược cao cấp’ của Libatius Borage trông rất cũ nát, đưa cho Ron và Harry cùng với hai bộ cân đã xỉn màu.
“Bây giờ thì”, thầy Slughorn trở lại đứng trước lớp, hít hơi vào lồng ngực vốn đã căng phồng đến nỗi những chiếc cúc áo chẽn của ông ta muốn đứt ra, “ta đã chuẩn bị một vài liều thuốc cho các trò xem, ngoài nội dung buổi học một chút… Đây là những thứ các trò sẽ phải làm sau khi kết thúc lớp N.E.W.T. Các trò hẳn phải nghe nói về chúng rồi, dù chưa từng làm thử. Ai có thể nói cho thầy biết thứ này là gì?”
Ông ta chỉ vào cái vạc gần bàn Slytherins nhất. Harry nhích người lên một chút và nhìn thấy một thứ giống như nước bình thường đang sôi.
Bàn tay thành thạo của Hermione bắn lên không trước tất cả mọi người, Slughorn chỉ vào cô bé.
“Đó là Chân Dược, một thứ chất lỏng không màu, không mùi có thể bắt buộc người uống phải nói ra sự thật”, Hermione đáp.
“Rất tốt, rất tốt”, thầy Slughorn nói vẻ hài lòng. “Bây giờ”, ông ta tiếp, chỉ vào cái vạc gần bàn Ravenclaws, “chất này khá nổi tiếng đây… từng được giới thiệu trong những tờ thông báo gần đây của Bộ Pháp thuật… Ai có thể?”
Một lần nữa tay Hermione lại giơ lên nhanh nhất.
“Thưa thầy đó là thuốc Đa Dịch”, cô đáp.
Cả Harry cũng đã
Trang:
[<] 1,
75,
76,[77],
78,
79,
230 [>]Đến trang (tối đa 230):