Ring ring
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
bè, và đã để lại cho Harry một cục u to bằng quả trứng ở sao đầu với cú shút dữ dội vào quả Bludger. Và Ritchie Coote, trông gầy gò nhưng có khả năng nhằm bóng rất tốt. Hai ngừời cùng với Katie, Demelza, và Ginny đứng vào hàng ghế để xem cú tuyển chọn nguời cuối cùng của đội.

Harry đã cố tình để việc thử tuyển Thủ gôn đến cuối cùng với hi vọng rằng sân vận động sẽ vắng hơn và tạo ít áp lực hơn. Tuy nhiên, thật không may mắn là một số người sau bữa ăn sáng đã xuống xem cùng tất cả những tuyển thủ bị lọai tạo nên một đám đông đúc hơn bao giờ hết. Mỗi khi có một Thủ gôn bay ra chỗ cột gôn, sân vận động lại đầy tiếng reo hò, lẫn giễu cợt. Harry nhìn qua về phía Ron, người luôn có “bệnh” hồi hộp trong những trường hợp thế này, với hi vọng rằng chiến thắng trong trận chung kết năm ngoái đã chữa khỏi nó. Nhưng rõ ràng là không , Ron trông xanh ngắt !

Không ai trong số năm ứng cử viên đầu cứu đựợc nhiều hơn hai quả. Harry đã thất vọng khi Cormac McLaggen cũng chỉ cứu đựơc bốn trong năm quả. Tuy nhiên, ở quả cuối cùng, Cormac McLaggen đã bay hòan tòan trệch hướng, khiến cả đám đông được một mẻ cười chế nhạo anh chàng ra trò. McLaggen bay xuống đất, nghiến răng trèo trẹo.

Ron trông có vẻ đã sẵng sàng để vượt qua khi mà cậu trèo lên cái chổi Sao xẹt Muời một. “Chúc may mắn!” Một giọng cất lên từ phái khán giả. Harry nhìn quanh, hi vọng đó là Hermione , nhưng lại là Lavender Brown. Cậu đã muốn lấy tay che mặt đi khi mà cô nàng lại gào lên ngay sau đó, nhưng với tư cách đội trưởng , cậu nghĩ mình phải ra dáng hơn một tý nên quay sang xem Ron thử tuyển.

Tuy nhiên, Harry đã chẳng phải lo lẳng: Ron cứu một, hai, ba, bốn năm quả liên tiếp. Vui mừng và chật vật để cưỡng lại không nhào ra reo hò cùng đám đông, Harry quay qua McLaggen nói với anh ta rằng, rất không may mắn, Ron đã thắng. Harry có thể thấy mặt anh chàng mặt đỏ lự dù đứng cách hàng inches.

”Em gái của nó đã không chơi thật sự” McLaggen nói hằn học. Có cả tia máu hằn lên trong cái cơn bực dọc của nó giống như Harry đã từng thấy ở Duợng Vernon. “ Con bé đã phát bóng dễ ợt”

”Rác ruởi” Harry nói lạnh băng. “ Đó là quả mà cậu ấy đã suýt bắt trượt.”

McLaggen bước lại gần Harry , giờ đây đã đáp xuống đất.

“Cho mình một cơ hội nữa”

” Không ,” Harry nói. “ Cậu đã có lượt của mình. Cậu cứu bốn bàn. Ron cứu năm. Ron giờ là thủ gôn, cậu ấy đã thắng một cách công bằng. Giờ thì tránh đừờng ra”

Cậu nghĩ trong giây lát rằng McLaggen sẽ đấm mình, nhưng anh chàng đã kiềm chế bản thân với một vẻ nhăn nhó xấu xí và chạy ào đi, gầm gừ tiếng gì đó nghe có vẻ như đe dọa.

Harry quay sang và thấy cả đội đang nhìn chằm chằm vào mình.

”Tốt lắm,” Harry nói rền rĩ. “Cậu đã bay rất tốt ___”

”Cậu đã chơi thật tuyệt , Ron!”

Lần này thì đúng là Hermione đang chạy về phía Ron từ phía khán đài.Harry thấy Lavender đi ra khỏi sân đấu, nắm tay Parvati, mặt mũi có vẻ gắt gỏng. Ron thì trông rất hài lòng với bản thân và trông như còn cao hơn bình thường khi mà cậu ta cuời toe toét vơi cả đội và với Hermione .

Sau khi cố định thời gian cho buổi tập luyện đầu tiên vào thư năm sau, Harry , Ron và Hermione chào tạm biệt cả đội và đi về phía lều của Hagrid. Nắng ươn ướt xuyên qua những đám mây và trời cũng đã tạnh mưa phùn. Harry cảm thấy đói cồn cào và cậu hi vọng rằng sẽ có cái gì đó để ăn

Trang: [<] 1,94,95,[96],97,98,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):