XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
g khí từ phía bọn họ. Sau đó vang đến tiếng leng keng của dao nĩa và người đàn ông đầu tiên lại lên tiếng.

“Đây, Gripphook, Gornuk.”

“Yêu tinh”‘ Hermione khẽ nói và Harry gật đầu.

“Cảm ơn”, những con yêu tinh đồng thanh đáp.

“Vậy, các anh trốn chạy bao lâu rồi?” một giọng nói êm dịu và thân thiện vang lên; Harry ngờ ngợ đã nghe giọng nói này ở đâu đó. Một giọng nói êm dịu và thân thiện vang lên từ người đàn ông có cái bụng to tròn và khuôn mặt vui vẻ, Harry ngờ ngợ đã nghe giọng nói này ở đâu đó

“Sáu hay bảy tuần gì đó.. tôi quên rồi” người đàn ông mệt mỏi đáp. “Kết bạn với Griphook vào vài ngày đầu, không lâu sau thì nhập nhóm cùng với Gornuk. Thật tuyệt khi có bạn đồng hành. Có một khoảng im lặng nhường chỗ cho tiếng dao nĩa và những lon đồ hộp được nhặt lên và đặt xuống đất.

“Cái gì đã khiến anh rời đi thế, Ted?” người đàn ông tiếp tục.

“Vì biết rằng bọn chúng đang đến bắt tôi”, Ted nhẹ nhàng đáp lại, và ngay tức thì Harry biết người đó là ai: cha của cô Tonk. “Tuần trước khi nghe tin bọn tử thần thực tử đang ở đây, tôi quyết định tốt hơn hết là chạy trốn. Vì lòng tự trọng, tôi từ chối đăng ký như một Muggle, mọi người thấy đó, vì thế tôi biết vấn đề chỉ là thời gian mà thôi, thế nào rồi cũng phải rời đi. Vợ tôi không sao, cô ấy thuần chủng. Sau đó tôi gặp Dean ở đây, gì nhỉ, vài ngày trước, phải không con trai ?”

“Vâng,” một giọng nói khác vang lên. Harry, Ron và Hermione trố mắt nhìn nhau, im lặng nhưng giữa chúng có một sự phấn khích. Chúng nhận ngay ra giọng của Dean Thomas, một người bạn cùng nhà Gryffindor.

“Gốc Muggle hả ?” người đàn ông đầu tiên hỏi.

“Không chắc.” Dean nói ”Cha bỏ mẹ con từ khi tôi còn nhỏ. Thế nhưng con không có bằng chứng nào chứng tỏ ông là một pháp sư.”

Im lặng một lúc, chỉ còn tiếng nhai, cho tới khi Ted lại lên tiếng

“Phải nói thế này, tôi rất ngạc nhiên khi tình cờ gặp anh, Dirk. Vui mừng, nhưng ngạc nhiên. Có lời đồn anh bị bắt.”

“Đã bị” Dirk nói. “Tôi trốn thoát khi đang bị áp giải nửa đường đến Azkaban. Vô hiệu hóa Dawlish, rồi chôm cây chổi của hắn. Dễ hơn anh tưởng đấy; Tôi không ngờ hắn lại tệ thế. Có lẽ đã bị ếm. Nếu như vậy, tôi rất hân hạnh bắt tay kẻ nào làm điều đó, hắn chắc chắn đã cứu mạng tôi.”

Lại một khoảng im lặng, chỉ có tiếng lửa nổ lép bép và tiếng sóng sông vỗ. Sau đó Ted nói “Vậy hai anh gặp nhau ở đâu? Tôi, à…, có một ấn tượng rằng toàn bộ yêu tinh đều phục vụ cho Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy.”

“Anh đã có một ấn tượng sai lầm.” con yêu tinh có giọng nói cao hơn thốt lên. “Chúng tôi không ở phe nào cả. Đây là cuộc chiến tranh giữa những pháp sư.”

“Sau đó làm thế nào anh trốn được?”

“Tôi thấy rằng làm thế là khôn ngoan.” con yêu tinh có giọng trầm hơn nói. “Từ chối thứ mà tôi nhìn nhận như là một lời yêu cầu xấc láo, tôi có thể thấy rõ sự an toàn của bản thân bị đe dọa.”

“Chúng yêu cầu các anh làm gì?” Ted hỏi.

“Những công việc hạ thấp đi phẩm giá của loài chúng tôi”, con yêu tinh đáp lại, giọng nói của nó có vẻ hung dữ và ít tính người hơn khi nó nói “Tôi không phải là gia tinh.”

“Còn anh thì sao, Griphook?”

“Lý do tương tự,”con yêu tinh giọng cao nói. “Gringotts không còn dưới sự kiểm soát của chúng tôi nữa.Tôi không công nhận sự cai trị của bất kì pháp sư nào.”

Nó thì thầm thêm một vài lời bằng ngôn ngữ Gobbledegook ,và Gornuk phì cười.(Chú thích (ND) :

Gobbledegook (theo en.wikipedia.org): 1 thuật ngữ tiếng Anh dùng để miêu tả những ngôn ngữ nghe thì tưởng là một thứ tiếng nhưng thực chất là vô nghĩa. Đôi khi được dùng như biệt hiệu để gọi cho những người thốt ra âm thanh hay thứ tiếng khó hiểu. Cũng có khi có nghĩa là lối nói dài dòng theo nghi thức, nghề nghiệp hoặc kiểu nói ba hoa. Những người có thành kiến hơn thì dùng thuật ngữ này với ý chỉ cái gì đó đang bị ấn tượng bới cách nói quá phức tạp, rắc rối. Gobbledegook không mang ý nghĩa như một thứ tiếng nước ngoài. Nó được quy cho những cách viết vốn đã lộn xộn hoặc những người không thể nói rành rọt, dễ hiểu.)

“Đùa gì thế?” Dean hỏi.

“Anh ấy nói,” Drik trả lời, “ có một số thứ mà pháp sư cũng không nhận ra.”

Mọi người im lặng

“Tôi không thấy.” Dean nói.

“Tôi đã có một sự trả thù nho nhỏ trước khi chuồn đi,” Griphook nói bằng tiếng Anh.

“Tốt đấy chú - ơ yêu tinh, tôi nên nói thế,” Ted nhanh chóng bổ sung “Tôi đoán anh bạn đã khóa tên Tử Thần Thực Tử vào một trương mục cũ kỹ bảo mật cao nào đó chăng?”

“Nếu tôi làm, thanh kiếm sẽ không giúp được hắn thoát ra đâu,” Griphook trả lời.

Gornuk lại cười và ngay cả Dirk cũng cười thầm.

“Dean và tôi đã bỏ lỡ điều gì à?,” Ted nói.

“Vậy đó là Severus Snape, mặc dù hắn không biết,” Griphook nói và cả hai con yêu tinh đều ré những nụ cười hiểm độc. Trong căn lều Harry thở gấp trong sự phấn khích: Nó và Hermione nhìn nhau chằm chằm, căng tai lên nghe ngóng.

“Anh chưa nghe về điều đó à, Ted?” Drik hỏi, ”Về những đứa trẻ đang cố đánh cắp thanh kiếm của Gryffindor ra khỏi văn phòng của Snape ở Hogwarts ấy ?”.

Tưởng như có dòng điện đánh xuyên qua Harry, từng dây thần kinh của nó đang rung lên bần bật khiến cho nó đứng như thể đã mọc rễ vậy.

“Chưa nghe một từ,” Ted nói. “Không phải trên tờ Nhật báo tiên tri à?”

“Không bao giờ,” Dirk cười lớn. “Anh Griphook đây cho tôi biết, anh ấy nghe được tin này từ Bill Weasley, một anh chàng làm ở nhà băng. Một trong số lũ trẻ đã cố lấy thanh kiếm là em gái Bill.”

Harry liếc qua Hermione và Ron, cả hai đứa nó đều túm lấy cái bành trướng nhĩ như giữ nguồn sống của mình.

“Con bé và hai đứa bạn nữa đột nhập vào văn phòng của Snape và đập vỡ cái hộp kính, nơi mà hình như Snape đã để thanh kiếm. Hắn bắt được bọn trẻ khi chúng đang lén mang thanh kiếm xuống cầu thang.”

“Ah, cầu Chúa phù hộ cho chúng, ” Ted nói. “Làm sao bọn nhóc lại nghĩ bọn chúng đủ khả năng dùng thanh kiếm để đâm Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy hay Snape nhỉ?”

“Thế đấy, cho dù bọn nhóc muốn làm gì với thanh kiếm thì Snape cũng đã quyết định thanh kiếm không được an toàn ở nơi hắn đã để nó,” Drik nói. “Vài ngày sau, một lần nữa hắn nhận được chỉ thị tương tự từ Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấ

Trang: [<] 1,77,78,[79],80,72 [>]
Đến trang (tối đa 72):