thì thầm:
- Ta biết… Có con gì đó ở đây… nhưng nó không được có mặt ở đây mới phải.
Harry đoán:
- Người sói hả bác?
Lão Hagrid bỗng nhiên đổ quạu:
- Không có người sói mà cũng chẳng có kỳ mã kỳ lân gì ráo. Thôi, đi theo ta, bây giờ phải cẩn thận đó!
Họ đi chậm lại, tai dỏng lên, cố lắng nghe, không bỏ sót bất kỳ tiếng động yếu ới nào. Đột nhiên cả đám nghe thấy ở đằng trước, rõ ràng có tiếng con gì đang cử động.
Lão Hagrid hô to:
- Ai đó? Ra đi… Ta có vũ khí đấy!
Và thế là trước mặt họ xuất hiện ngay một sinh vật, không biết phải gọi là người hay là ngựa: Từ eo trở lên thì đó là một con người với râu tóc đỏ au; nhưng từ eo trở xuống thì lại là một con ngựa với thân hình thon thả màu hạt dẻ và chòm lông đuôi dài màu đỏ thắm. Harry và Hermione cứ há hốc miệng mà ngó trân trân.
Lão Hagrid thở phào:
- Thì ra chú mày, Ronan! Khoẻ không?
Lão bước tới để bắt tay con nhân mã ấy.Ronan nói:
- Chào bác Hagrid. Bác tính bắn tôi sao?
Giọng con nhân mã này nghe buồn sâu sắc.
Lão Hagrid vỗ vỗ vào cây cung, nói:
- Dù sao cũng phải cẩn thận chứ Ronan. Đang có chuyện không ổn trong rừng mà. Nhân tiện giới thiệu: đây là Harry Potter và Hermione Granger. Học sinh của trường. Và đây là Ronan. Anh ấy là một nhân mã.
Hermione nói yếu ớt:
- Cháu thấy rồi…
Ronan nói:
- Chào. Các em là học sinh à? Chắc học được nhiều thứ ở trường lắm hả?
- Ừm…, Harry ậm ừ.
Hermione thì bẽn lẽn đáp:
- Một chút xíu thôi ạ.
Ronan thở dài, ngả đầu ra sau, ngước nhìn lên bầu trời:
- Một chút xíu. Ừ, thế cũng được rồi. Đêm nay sao Hỏa sáng quá.
Lão Hagrid liếc mắt nhìn lên trời, đáp:
- Ừ. Nghe đây, Ronan, ta mừng là gặp chú mày ở đây, bởi vì hình như trong rừng đang có một con bạch kỳ mã bị thương… Chú mày có thấy gì lạ không?
Ronan không trả lời ngay. Nó cứ ngước nhìn trời không chớp mắt, rồi lại thở dài. Sau cùng nó mới nói:
- Những kẻ ngây thơ luôn luôn là những nạn nhân đầu tiên. Đời vẫn thế, trãi qua bao nhiêu thời đại rồi, và bây giờ vẫn thế.
Lão Hagrid nói:
- Ừ. Nhưng mà chú mày có thấy gì khả nghi không? Có gì bất thường không?
Ronan vẫn lập lại:
- Đêm nay sao Hoả sáng quá. Sáng một cách bất thường.
Lão Hagrid sốt ruột nhìn con nhân mã:
- Ừ. Nhưng mà ta muốn nói những cái bất thường trên mặt đất kìa. Chú mày không nhận thấy chuyện gì lạ hết hả?
Một lần nữa, Ronan không vội trả lời ngay. Cuối cùng nó nói:
- Khu rừng ẩn dấu nhiều bí mật.
Có cái gì đó lục đục trong bụi cây đằng sau Ronan khiến bác Hagrid lại giơ cung lên, nhưng đó chỉ là một con nhân mã nữa. Con thứ hai này tóc đen, thân hình đen, và trông hoang dại hơn Ronan. Lão Hagrid lên tiếng:
- Chào Bane. Khoẻ không?
- Chào bác Hagrid. Tôi hy vọng bác cũng khoẻ chứ ?
- Tàn tàn. Này, ta cũng vừa mới hỏi Ronan, chú mày có thấy điều gì bất thường trong rừng dạo gần đây không? Có một con bạch kỳ mã bị thương… chú mày có biết gì về chuyện đó không?
Bane bước tới đứng cạnh Ronan. Nó ngóc đầu nhìn trời. Rồi chỉ nói:
- Đên nay sao Hoả sáng quá.
Lão Hagrid đổ quạu:
- Ta nghe rồi. À, nếu a
Trang:
[<] 1,
123,
124,[125],
126,
121 [>]Đến trang (tối đa 121):