i trong các chú mày có thấy cái gì lạ thì báo cho ta biết nghen. Chúng ta phải đi đây.
Harry và Hermione theo lão Hagrid đi khỏi bãi đất trống. Tụi nó vừa đi vừa ngoảnh lại nhìn Bane và Ronan cho đến khi cây cối che khuất tầm nhìn.
Lão Hagrid cáu kỉnh:
- Chẳng bao giờ moi được một câu trả lời thẳng thắn của bọn nhân mã. Cái bọn ngắm sao mắc dịch! Chẳng quan tâm đến cái gì gần hơn mặt trăng hết!
Hermione hỏi:
- Ở đây có nhiều nhân mã không bác?
- Ối, vài con… nhưng hầu như chúng chỉ giao du trong giới của chúng mà thôi. Nếu ta muốn nói chuyện thì chúng cũng tử tế đối đáp. Thật ra chúng là những con nhân mã sâu sắc… có đầu óc… biết nhiều lắm đó… nhưng mà chẳng chịu tiết lộ mấy.
Harry hỏi:
- Bác có nghĩ là cái tiếng động mà mình nghe lúc đầu đó, cũng là của một con nhân mã không?
- Tiếng đó con nghe có giống tiếng vó ngựa không? Không. Con hỏi thì ta nói cho mà nghe. Ta nghĩ đó là kẻ đã giết mấy con bạch kỳ mã… Trước đây ta chưa từng nghe thấy âm thanh nào giống như vậy.
Họ tiếp tục đi xuyên qua những lùm cây rậm rạp, tối đen.
Harry cứ lo lắng ngoái nhìn lại sau lưng. Nó có một cảm giác rờn rợn là đang bị theo dõi. Nó cũng mừng là còn có lão Hagrid và cây cung của lão bên cạnh. Nhưng cả bọn vừa đi qua một khúc quanh của con đường mòn thì Hermione níu cánh tay lão Hagrid kêu lên:
- Bác Hagrid! Nhìn kìa! Tia sáng đỏ, mấy đứa kia bị nạn rồi!
Lão Hagrid la lên:
- Các cháu đợi ở đây nha! Đứng nguyên trên lối đi. Ta sẽ quay lại ngay.
Harry và Hermione nghe tiếng lão Hagrid vẹt những lùm cây bươn bả đi cứu những đứa kia. Chúng đứng nhìn nhau quá sợ hãi đến nỗi chẳng nghe thấy gì khác hơn tiếng lá xào xạc chung quanh.
Hermione thì thào:
- Bạn có nghĩ là tụi nó bị sao rồi không?
- Hơi đâu mà lo cho thằng Malfoy. Nhưng… nhưng nếu mà Neville bị chuyện gì thì… Trờ ơi, nói nào ngay, chỉ tại chúng ta mà nó bị phạt.
Từng phút một chậm chạp trôi qua. Tai hai đứa dỏng lên, thính hơn thường ngày. Harry dường như nghe rõ âm thanh của từng làn gió thở, từng làn cây nhỏ rung. Cái gì đang xảy ra? Những người kia đang ờ đâu?
Cuối cùng, tiếng chân bước xàn xạc ầm ĩ cho hay lão Hagrid đã trở về. Đi cùng với bác là Malfoy, Neville và Fang. Lão Hagrid đang nổi khùng. Hình như lúc nãy Malfoy đã núp sau lưng Neville, rồi vồ lấy thằng bé giởn chơi, làm Neville hoảng kinh hồn vía, phát ngay tín hiệu kêu cứu.
Lão Hagrid la lối:
- Tụi bay làm nhặn xị lên hết như thế này thì còn mong bắt được cái khỉ gì nữa? Neville, cháu ở lại với nhóm Hermione và bác. Còn Harry thì đi với Fang và thằng đần kia.
Lão nói nhỏ vô tai Harry:
- Bác không muốn, nhưng với cháu thì thằng Malfoy khó mà hù doạ được, mà đêm nay chúng ta phải làm xong việc cho rồi.
Thế là Harry đi sâu vào rừng với Malfoy và Fang. Cả bọn đi suốt nửa giờ, càng lúc càng vào sâu tít, cho đến khi lối mòn bị cây rậm che bít, hầu như không thể đi tiếp được nữa. Harry có cảm giác như máu trong người quánh lại: trên rễ của một gốc cây, có những vệt loang loáng, như thể gần đâu đây sinh vật khốn khổ ấy đang oằn oại trong đau đớn. Qua chạc ba của một cây sồi già, Harry có thể nhìn thấy một khoảng trống phía trước. Nó nắm tay Malfoy để ra hiệu dừng lại và thì thầm:
- Nhìn kìa!
Có cái gì trắng sáng óng ả trên mặt đất. Chúng nhích lại
Trang:
[<] 1,
124,
125,[126],
127,
121 [>]Đến trang (tối đa 121):