vẹo nhau một cách khổ sở.
“Có chuyện gì vậy?”
Ron vừa múc thêm cháo vô dĩa của mình vừa hỏi em gái:
- Có chuyện gì vậy?
Ginny không nói gì, nhưng liếc lên ngó xuống dãy bàn ăn của nhà Gryffindor với nét mặt sợ sệt gợi Harry nhớ đến một người, nhưng nó không thể nghĩ ra là người nào. Ron vẫn ngó em gái, bảo:
- Cứ nói ra đi.
Bỗng nhiên Harry sực nghĩ ra Ginny giống ai. Cô bé lắc lư trên chiếc ghế của mình, trông y chang Dobby khi con gia tinh này sắp sửa tiết lộ điều bí mật bị cấm đoán.
Ginny cẩn thận tránh không ngước nhìn Harry, lầm bầm nói:
- Em phải nói với anh một điều.
Harry hỏi:
- Điều gì vậy?
Ginny có vẻ như đang đắn đo lựa chọn từ ngữ. Ron sốt ruột hỏi dồn:
- Chuyện gì?
Ginny há miệng nói, nhưng chẳng thốt ra được tiếng nào. Harry chồm tới trước, nói nhỏ để cho chỉ có Ron và Ginny là nghe được:
- Có phải chuyện liên quan đến Phòng chứa Bí mật không? Em thấy cái gì đó phải không? Có ai đó đã hành động quái gở hả?
Ginny hít sâu một hơi và đúng lúc cô bé sắp bắt đầu nói thì Huynh trưởng Percy xuất hiện, trông mệt mỏi xanh xao hết sức:
- Nếu em đã ăn xong thì nhường chỗ cho anh, Ginny à. Anh đang đói chết được đây. Anh vừa mới xong ca trực tuần tra canh phòng ban đêm.
Ginny nhảy bắn ra khỏi ghế như thể bị điện giựt. Cô bé nhìn trộm Percy với ánh mắt hoảng sợ, né tránh, và lỉnh nhanh đi chỗ khác. Percy ngồi xuống, thò tay vói lấy cái bình trà đặt giữa bàn.
Ron tức tối nói:
- Anh Percy! Ginny sắp sửa nói cho tụi em biết một chuyện quan trọng.
Percy vừa hớp nửa ngụm trà thì ngừng lại như bị mắc nghẹn. Anh húng hắng ho:
- Chuyện bá láp gì hả?
- Em vừa mới hỏi nó là nó có thấy cái gì bất thường không, và nó sắp sửa nói thì…
- Oâi, cái chuyện đó hả, chẳng có dính dáng gì tới Phòng chứa Bí mật hết.
Percy gạt phắt đi. Ron nhướn lông mày hỏi:
- Làm sao anh biết?
- À, ờ… em phải biết là hôm nọ Ginny… ờ… tình cờ bắt gặp anh đang… đang… mà thôi, đừng bận tâm chuyện đó nữa, vấn đề là nó bắt gặp anh đang làm một chuyện mà anh, ờ…, anh nhờ nó giữ kím giùm, đừng có nói lung tung cho mọi người biết. Anh phải công nhận là Ginny rất kín miệng, biết giữ lời. Mà thực ra thì cũng không có gì, thực ra thì anh nên…
Percy có vẻ khổ sở hết sức, Harry chưa bao giờ thấy anh tỏ ra như vậy.
Ron toét miệng cười, gạn hỏi:
- Lúc đó anh bị bắt gặp đang làm gì hả anh Percy? Nói đi mà, tụi em không cười anh đâu.
Percy cũng không thèm cười:
- Harry, đưa dùm anh mấy ổ bánh mì. Anh sắp chết vì đói rồi.
Harry vẫn biết là không cần tới sự tham gia của tụi nó thì toàn bộ bí mật về những chuyện xảy ra trong lâu đài cũng vẫn có thể được phanh phui. Tuy nhiên, nếu có cơ hội để trò chuyện với con ma khóc nhè Myrtle thì nó sẽ quyết không bỏ qua. Vì nó khoái biết chừng nào khi cơ hội đó bỗng nảy ra, vào giữa buổi sáng, khi tụi nó đang được thầy Lockhart lùa sang phòng học môn Lịch sử Pháp thuật.
Thầy Lockhart lâu nay cứ mỗi lần bảo đảm với tụi nhỏ là mọi nguy hiểm đã qua, thì y như ngay sau đó một tai họa khác xảy ra ngay, như thể để phủ nhận lời thầy. Lần này thầy cũng hết sức hăng hái cam đoan là không còn gì đáng lo sợ nữa, chuyện hộ tống bọn học t
Trang:
[<] 1,
149,
150,[151],
152,
144 [>]Đến trang (tối đa 144):