lên nho nhỏ, phóng ngay đến bên Ginny, quỳ xuống cạnh cô bé. Harry khẩn khoản lay Ginny:
- Ginny ơi, đừng chết mà… Đừng chết, em ơi!
Harry quẳng cây đũa phép qua một bên, ôm lấy đôi vai Ginny, xoay cô bé lại. Gương mặt Ginny trắng bệch như vôi, và đôi mắt nhắm nghiền lạnh ngắt, vậy có nghĩa là cô bé không bị hóa đá. Nhưng như vậy là cô bé đã bị…
Harry tha thiết lay gọi:
- Ginny ơi, hãy tỉnh dậy đi.
Nhưng cái đầu của Ginny chỉ ngả bên này rồi ngoẻo sang bên kia dưới sức lay của Harry.
- Con bé sẽ không tỉnh lại đâu.
Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên.
Harry giật bắn người, xoay phắt lại.
Một thiếu niên cao nhòng, tóc đen, đứng tựa lưng vào cây cột gần nhất, đang nhìn nó. Những đường nét của thiếu niên này nhòa nhạt một cách lạ lùng, khiến Harry cảm tưởng mình đang nhìn cậu ta qua một cửa sổ mù sương. Nhưng chắc chắn là có một thiếu niên đang đứng đó, không thể nhầm lẫn được.
- Anh Tom – Tom Riddle phải không?
Riddle gật đầu, mắt vẫn nhìn chăm chăm vào mặt Harry.
Harry khẩn thiết hỏi:
- Em Ginny sẽ không tỉnh lại hả? Anh nói vậy nghĩa là sao? Ginny chưa… Ginny chưa…?
Riddle nói:
- Đúng, con bé vẫn còn sống. Nhưng chỉ lúc này thôi.
Harry nhìn Riddle chòng chọc. Tom Riddle đã từng là học sinh trường Hogwarts cách đây năm mươi năm, nhưng bây giờ nó đứng đây, trong làn sương khói lảng bảng mơ hồ, vẫn trẻ như một cậu thiếu niên mười sáu tuổi.
Harry ngờ ngợ hỏi:
- Anh là ma hả?
Riddle lặng lẽ đáp:
- Tôi là một ký ức. Một ký ức được giữ gìn trong một quyển nhật ký suốt năm mươi năm.
Riddle chỉ xuống sàn, phía gần những ngón chân khổng lồ của bức tượng, quyển nhật ký nhỏ màu đen mà Harry từng lượm được trong buồng tắm của con ma khóc nhè Myrtle đang nằm đó, mở toang. Thoáng trong một giây, Harry thắc mắc không biết làm sao mà quyển nhật ký lại nằm ở đây. Nhưng ngay lúc này nó có nhiều điều phải bận tâm cấp bách hơn điều đó. Nó lại hì hục nâng đầu Ginny lên:
- Anh Tom, anh phải giúp em mới được. Chúng ta phải ra khỏi chỗ này ngay. Có một con Tử Xà… Em không biết nó ở đâu, nhưng nó có thể xuất hiện bất cứ lúc nào… Anh làm ơn giúp em…
Harry vẫn toát mồ hôi xoay sở để nâng được nửa thân của Ginny lên khỏi sàn.
Riddle không động đậy. Harry vẫn toát mồ hôi xoay sở để nâng cao được nửa thân Ginny lên khỏi sàn. Nó cúi xuống để lượm lại cây đũa phép, nhưng cây đũa phép đã biến đâu mất. Harry ngước nhìn lên hỏi Riddle:
- Anh có thấy?
Riddle vẫn đứng yên nhìn Harry, mấy ngón tay dài đang xoay xoay cây đũa phép của Harry. Tưởng Riddle đã nhặt giùm mình cây đũa, Harry vừa đưa tay ra vừa nói:
- Cám ơn anh.
Nhưng Riddle vẫn đứng yên nhìn Harry đăm đăm, mấy ngón tay dài vẫn thờ ơ xoay xoay cây đũa phép. Một nụ cười bí hiểm thoáng làm cong khóe miệng của Riddle.
Tấm thân bất động của Ginny nặng trĩu làm cho đầu gối của Harry như muốn sụm xuống. Harry khẩn khoản:
- Anh nghe em đi. Tụi mình phải ra khỏi chỗ này! Nếu con Tử Xà mà xuất hiện…
Nhưng Riddle bình thản nói:
- Nó chỉ xuất hiện khi nào được gọi mà thôi.
Harry hạ lưng của Ginny xuống sàn vì không thể đỡ lâu hơn nữa. Nó hỏi Riddle:
- Anh nói vậy nghĩa là sao? Anh làm ơn đưa trả em cây đũa phép, em c
Trang:
[<] 1,
161,
162,[163],
164,
144 [>]Đến trang (tối đa 144):