Insane
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Phòng Chứa Bí Mật
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ó thể sẽ cần đến nó…

Nụ cười của Riddle mở rộng hơn. Nó nói:

- Mày sẽ không cần đến nó nữa đâu.

Harry trân trối nhìn Riddle:

- Ý anh muốn nói gì? Em sẽ không cần dùng đến…?

Riddle nói:

- Harry Potter à, tao đã chờ đợi cơ hội này lâu lắm rồi. Cơ hội gặp gỡ mày. Để trò chuyện với mày.

Harry không còn kiên nhẫn nữa:

- Anh Riddle à, em thấy anh không hiểu gì cả. Tụi mình đang ở trong Phòng Chứa Bí Mật. Chuyện trò thì để sau này hẵng…

Nhưng Riddle bỏ cây đũa phép của Harry vô túi áo, miệng vẫn cười:

- Chúng ta sẽ nói chuyện ngay bây giờ.

Harry nhìn Riddle trừng trừng. Có chuyện gì đó rất quái đản đang diễn ra ở đây…

Chậm rãi từng tiếng, Harry hỏi:

- Làm sao mà Ginny ra nông nỗi này?

Riddle có vẻ rất thoải mái, đáp:

- À, đó là một câu hỏi thú vị. Và câu trả lời lại là một câu chuyện dài. Tao nghĩ nguyên nhân chính khiến Ginny ra nông nỗi này là do con bé đã để mở trái tim mình và đem hết bí mật của mình tâm sự với một kẻ xa lạ vô hình.

Harry không hiểu:

- Anh đang nói về cái gì vậy?

- Về quyển nhật ký. Quyển nhật ký của tao ấy mà. Con bé Ginny đã viết vô nhật ký của tao trong suốt mấy tháng trời, kể lể với tao những nỗi sầu muộn và băn khoăn đáng thương của nó – nào là mấy thằng anh trêu chọc nó như thế nào, nào là đi học năm thứ nhất mà phải xài toàn là đồ cũ, áo cũ, sách cũ, nào là…

Riddle hơi ngừng lại, mắt lấp láy, rồi nói tiếp:

- Nào là anh chàng Harry Potter vĩ đại tốt bụng nổi tiếng, chắc là, theo con bé nghĩ nhé, chẳng hề thích nó chút nào.

Suốt trong lúc nói những điều này, mắt Riddle không hề rời khỏi gương mặt Harry. Một cái nhìn hau háu. Riddle vẫn tiếp tục:

- Kể ra thì cũng chán ngấy khi phải nghe tất cả những nỗi phiền muộn băn khoăn be bé ấy của một con bé mười một tuổi. Nhưng mà tao kiên nhẫn lắm. Tao viết lại cho con bé. Tao rất cảm thông. Tao rất ân cần. Ginny đơn giản là khoái tao: “Chưa từng có người nào hiểu em như anh cả, anh Tom à… Em sung sướng biết bao được có quyển nhật ký này để giãi bày tâm sự… Nó như một người bạn mà em có thể mang theo bên mình trong túi áo…”

Riddle bật cười, giọng cười cao ngạo lạnh lùng, có vẻ không phù hợp chút nào với nó. Tiếng cười ấy làm cho tóc gáy Harry dựng đứng hết cả lên.

- Nếu phải tự công nhận, thì Harry à, tao cho rằng mình luôn luôn có khả năng mê hoặc những người tao cần mê hoặc. Cho nên con bé Ginny trút hết tâm tình của nó với tao, và ngẫu nhiên mà tâm tình của con bé đúng y như điều tao muốn… Tao đã ngày càng mạnh lên, nhờ nhấm nháp những nỗi sợ hãi sâu sắc nhất của con bé, những bí mật tăm tối nhất của con bé. Tao trở nên mạnh mẽ, và mạnh hơn con bé Ginny rất nhiều; đủ mạnh để bắt đầu nhen nhúm trong con bé ấy vài ba bí mật của tao, để bắt đầu trút một chút tâm tình của tao vào con bé…

Cổ họng Harry đã trở nên khô đắng. Nó hỏi:

- Ý anh muốn nói gì?

Riddle vẫn nhẹ nhàng:

- Chưa hiểu ra hả, Harry Potter? Ginny là người đã mở cửa Phòng Chứa Bí Mật. Chính con bé ấy đã vặn cổ mấy con gà trống quanh trường và vẽ lem nhem lên tường những thông điệp dọa nạt. Chính con bé đã thả Tử Xà Slytherin ra hại bốn tên Máu Bùn và con mèo của lão giám thị.

Harry thì thào:

- Không đời nào có chuyện đó!



Trang: [<] 1,162,163,[164],165,144 [>]
Đến trang (tối đa 144):