XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Phòng Chứa Bí Mật
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
đây?

Chim phượng hoàng Fawkes đang bay lượn ở lối vào Phòng Chứa Bí Mật như chờ hai đứa nhỏ. Harry dìu Ginny bước tới trước. Hai đứa bước qua cái cuộn xác bất động của con Tử Xà đã chết, băng qua căn phòng tối om chỉ còn vang vọng tiếng bước chân của tụi nó, rồi trở lại địa đạo. Harry nghe tiếng cánh cửa đá khép lại sau long mình với một tiếng rít nho nhỏ.

Sau vài phút đi ngược lên địa đạo tối om, tai Harry bắt đầu nghe tiếng dọn đá ì ạch vọng lại từ xa xa.



Hai đứa vừa quanh qua khúc cua cuối cùng thì cũng thấy được ngay gương mặt nôn nóng của Ron.

- Ron!

Harry mừng rỡ reo lên. Vừa hối Ginny đi gấp, Harry vừa la lớn:

- Ginny không sao hết! Mình tìm được Ginny rồi!

Harry nghe Ron ở đâu đó thốt ra một tiếng mừng vui nghẹn ngào. Hai đứa vừa quanh qua khúc cua cuối cùng thì cũng thấy được gương mặt nôn nóng của Ron, bên kia cái lỗ cũng khá lớn mà Ron đã ra sức moi xuyên qua đống đá đổ.

- Ginny!

Ron thò ra một cánh tay qua cái lỗ hổng giữa đống đá để kéo Ginny ra trước. Nó mừng ríu rít:

- Em còn sống! Anh thật không tin nổi. Em vẫn còn sống!

Nó định ôm Ginny nhưng tiếng thút thít của cô bé làm nó khựng lại:

- Nhưng ổn rồi mà Ginny? Mọi việc qua rồi… Ơ… ở đâu ra con chim đó vậy?

Con Fawkes đã theo sau Ginny chui qua cái lỗ. Harry cuối cùng cũng thót được người lại, chui qua nốt. Harry nói:

- Đó là con phượng hoàng của thầy Dumbledore.

Ron vẫn chưa hết ngạc nhiên. Nó nhìn chòng chọc vũ khí sáng lấp lánh Tom Riddle tay Harry mà hỏi:

- Làm sao bồ có được thanh kiếm đó vậy?

Harry vừa liếc nhìn Ginny đang khóc sụt sịt, vừa nói:

- Sẽ giải thích cho bồ nghe sau, ra khỏi chỗ này đã.

- Nhưng…

Harry ngắt lời Ron:

- Để sau đã.

Harry thấy chẳng hay ho gì đem nói trước mặt Ginny chuyện cô bé chính là người đã mở cánh cửa Phòng Chứa Bí Mật. Nó quay qua hỏi:

- Thầy Lockhart đâu rồi?

Ron nhe răng cười. Nó hất đầu về phía ống nước bên trên địa đạo:

- Ở trên kia. Oång bị tẩu hỏa nhập ma rồi. Đến mà coi.

Fawkes dẫn đường, nhờ bộ lông tía và móng vuốt vàng của nó tỏa ánh sáng át đi phần nào bóng đêm nên địa đạo cũng bớt tối tăm đi. Thầy Lockhart vẫn còn ngồi ở đó, bình thản ngâm nga một mình.

Ron nói:

- Thầy mất hết trí nhớ rồi. Tại cú phản đòn Bùa lú ấy mà. Oång tính ếm mình, hóa ra lại gậy ông đập lưng ông. Bây giờ ổng còn không nhớ được ổng là ai, hay tụi mình là ai, hay ổng đang ở đâu nữa. Mình đành phải bảo ổng lên đây mà ngồi đợi. Bây giờ cái nguy hiểm nhất cho thầy chính là… thầy.

Thầy Lockhart chăm chú nhìn bọn trẻ một cách ngây ngốc. Oâng nói:

- Chào quý vị. Chỗ này tệ quá hả? Quí vị sống ở đây sao?

Harry cúi mình ngó vô cái ống nước dài thăm thẳm và đen ngòm. Nó hỏi Ron:

- Bồ có nghĩ tới chuyện tụi mình trở ngược lên cái ống này bằng cách nào chưa?

Ron lắc đầu, nhưng con phượng hoàng Fawkes đã sà xuống trước mặt Harry và vẫy vẫy cánh, đôi mắt như ngọc trai của Fawkes sáng ngời trong bóng tối. Nó ve vẩy cái đuôi dài thướt tha bằng vàng. Harry nhìn con phượng hoàng ngờ ngợ, chưa rõ ý nó ra sao.

Ron có vẻ bối rối:

- Hình như nó muốn bồ bám lấy nó… nhưng con chim bây lớn mà bồ thì quá nặng, chắc gì nó mang nổi bồ lên

Trang: [<] 1,171,172,[173],174,144 [>]
Đến trang (tối đa 144):