trên đó?
Harry sực nhớ ra lời cụ Dumbledore.
- Fawkes không phải là một con chim tầm thường.
Nó vội bảo những người kia:
- Tụi mình phải nắm chặt lấy nhau. Ginny, nắm chặt lấy Ron, thầy Lockhart…
Ron nhắc thầy Lockhart:
- Nó nói thầy đó.
- Thầy nắm chặt lấy tay kia của Ginny…
Toàn thân chúng bỗng nhiên nhẹ hẫng một cách phi thường, và chỉ trong tích tắc, bằng một cái vỗ cánh nhẹ nhàng…
Harry nhét thanh gươm và cái nón Phân loại vô thắt lưng, rồi nó giơ tay ra nắm chặt lấy những chiếc lông đuôi nóng hổi một cách lạ thường của con phượng hoàng Fawkes.
Toàn thân chúng bỗng nhiên nhẹ hẫng một cách phi thường, và chỉ trong tích tắc, Bằng một cái vỗ cánh nhẹ nhàng, tất cả bay lên, lượn trong ống nước. Harry có thể nghe tiếng thầy Lockhart đeo toòng teng phía dưới, thốt lên đầy thán phục:
- Thật kỳ lạ! Kỳ lạ quá! Cứ như là pháp thuật vậy!
Luồng gió lạnh thổi luồn qua tóc Harry, nó chưa kịp thưởng thức cái sáng khoái được bay với chim phượng hoàng, thì chuyến bay đã kết thúc. Cả bốn người đã chạm chân xuống sàn phòng vệ sinh ẩm ướt – lãnh địa của con ma khóc nhè Myrtle. Và trong lúc thầy Lockhart sửa sàng cái nón đội đầu của mình thì cái bồn rửa mặt trượt nhẹ nhàng về chỗ cũ, che khuất đường ống nước bí mật.
Myrtle trợn tròn mắt ngó bọn trẻ.
Con ma khóc nhè nói với Harry một cách tỉnh queo:
- À, tụi bây vẫn còn sống!
Harry nhe răng cười, vừa chùi vết máu trên áo và vết mờ trên cặp kiếng của mình, vừa an ủi Myrtle:
- Không cần phải lộ vẻ thất vọng dữ vậy đâu, chị Myrtle.
Myrtle bèn nói với giọng thẹn thùng:
- Oâi, có gì đâu… Tao chỉ nghĩ là… nếu tụi bây chết rồi, thì tụi bây cứ việc thoải mái xài chung phòng vệ sinh với tao.
- Ý ẹ!
Ron thè lưỡi rồi chuồn ra khỏi phòng vệ sinh để bước ra cái hành lang tối om vắng vẻ. Nó ghẹo Harry:
- Ê, Harry, mình thấy Myrtle càng lúc càng tỏ ra khoái bồ đó. Ginny ơi, em có đối thủ rồi đó nhe!
Nhưng nước mắt cứ như mưa tuôn trên gương mặt Ginny.
Ron nhìn Ginny lo lắng, nó hỏi Harry:
- Bây giờ mình đi đâu vậy?
Harry chỉ: Fawkes đang dẫn đường, ánh vàng lấp lánh dọc hành lang. Tụi nhỏ sải bước theo con phượng hoàng, và chỉ một lát sau là tụi nó đến được văn phòng của giáo sư McGonagall.
Harry gõ cửa, rồi đẩy cho cánh cửa mở ra.
Chương 18 PHẦN THƯỞNG CHO DOBBY
Phải mất một lúc, cả căn phòng im phăng phắc, khi Ron, Harry, Ginny, và thầy Lockhart xuất hiện ở ngưỡng cửa, đầy mình dính rác rưởi nhớp nháp, và cả máu nữa (trong trường hợp của Harry!); rồi có tiếng gào lên:
- Ginny!
Đó là tiếng bà Weasley, nãy giờ vẫn ngồi khóc nức nở trước lò sưởi. Bà đứng bật dậy, ông Weasley cũng bật dậy theo vợ, cả hai lao vào ôm chầm lấy đứa con gái nhỏ Ginny.
Tuy nhiên, Harry lại không chú ý đến nỗi vui mừng của ông bà Weasley lắm. Nó nhìn thấy phía sau lưng họ, giáo sư Dumbledore đang đứng cạnh bệ lò sưởi, tươi cười, trong khi giáo sư McGonagall đứng kế bên cụ thì vừa chắp tay lên ngực vừa thở hổn hển.
Con phượng hoàng Fawkes bay lướt qua tai Harry và đậu lên vai cụ Dumbledore. Rồi ngay lúc đó, Harry nhận ra, cả nó và Ron, đều bị ôm cứng trong những cánh tay của ông bà Weasley.
Trang:
[<] 1,
172,
173,[174],
175,
144 [>]Đến trang (tối đa 144):