i:
- Tại sao tụi mình không chui qua được?
- Mình đâu biết…
Ron tức giận nhìn quanh. Hàng chục người tò mò vẫn còn đứng ngó tụi nó. Ron nói nhỏ:
- Tụi mình trễ chuyến tàu mất. Mình không biết tại sao cánh cổng lại tự nhiên đóng kín như vậy.
Harry ngước nhìn cái đồng hồ to tướng với cảm giác quặn thắt trong bao tử. Còn mười giây… chín giây…
Nó đẩy cẩn thận cái xe tới trước cho đến khi cái xe tới sát cái hàng rào, rồi dùng hết sức mà đẩy vô. Cái hàng rào sắt vẫn trơ trơ.
Ron bàng hoàng nói:
- Nó chạy rồi. Chuyến tàu chạy mất rồi. Biết làm sao đây nếu ba má không kịp quay ra với tụi mình? Bồ có đồng xu Muggle nào không?
Harry cười khan:
- Gia đình Dursley đã không cho tôi tới một xu tiền suốt sáu năm nay rồi.
Ron ép tai mình sát cái hàng rào lạnh. Nó lo lắng nói:
- Hổng nghe thấy gì hết. Tụi mình sẽ làm gì đây? Mình không biết chừng nào ba má mới quay lại đón tụi mình.
Hai đứa nhìn quanh. Thiên hạ vẫn còn ngó tụi nó, chủ yếu là tại vì con Hedwig cứ ca cẩm mãi.
Harry nói:
- Tôi thấy tốt nhất là mình ra đợi ngoài xe hơi. Đứng đây chỉ tổ gây thêm sự chú ý tò…
Bỗng một tia sáng nhá lên trong mắt Ron:
- Harry! Chiếc xe hơi!
- Thì sao?
- Tụi mình có thể lái xe hơi bay tới Hogwarts!
- Nhưng tôi tưởng…
- Tụi mình kẹt quá, đúng không? Và tụi mình phải đến trường, đúng không? Và ngay cả phù thủy vị thành niên cũng được phép xài phép thuật trong trường hợp thật sự khẩn cấp, như ghi trong điều thứ mười chín hay thứ mấy đó của bộ luật Giới hạn cái khỉ gì đó…
Cảm giác lo sợ của Harry bèn chuyển thành nỗi hồi hộp:
- Nhưng bồ biết lái nó bay không?
- Chuyện nhỏ. – Ron vừa nói vừa xoay cái xe đẩy tay về phía cửa ra. – Thôi, tụi mình đi nào. Nếu đi gấp thì có thể đuổi kịp chuyến tàu Tốc hành Hogwarts.
Thế là chúng diễu hành qua mặt đám đông những Muggle tò mò, ra khỏi nhà ga và trở lại bên lề đường nơi chiếc xe hơi Ford Anglia cũ kỹ đang đậu.
Ron mở khóa cái thùng xe sâu hoắm bằng cách gõ đầu đũa phép lên đó liên tiếp mấy cái. Hai đứa hì hục chất rương hòm trở vào xe, đặt Hedwig ngồi ở băng ghế sau, còn tụi nó thì lên ghế trước.
Ron bảo:
- Ngó coi có ai đang nhìn mình không?
Nó nổ máy xe bằng cách gõ cây đũa phép một cái nữa. Harry thò đầu qua cửa sổ: xe cộ chạy rần rần trên con đường chính phía trước, nhưng con đường chiếc xe đậu thì vắng hoe. Nó nói:
- Oån rồi.
Ron nhấn cái nút bạc nhỏ xíu trên bảng đồng hồ. Chiếc xe hai đứa ngồi bỗng biến mất – và tụi nó cũng biến theo luôn. Harry vẫn có thể cảm thấy cái ghế đang rung lên bên dưới, nghe tiếng động cơ xe nổ, vẫn còn cảm nhận được hai tay mình đang để trên đầu gối, và cặp mắt kiếng còn cỡi trên mũi, nhưng dường như toàn thân nó thu lại còn có hai nhãn cầu, trôi lêu bêu cách mặt đất chừng một hai thước, phía trên con đường xấu xí đậu đầy xe hơi.
Bên phải của Harry vang lên tiếng của Ron:
- Lên đường!
Thế là mặt đất và những tòa nhà bụi bặm ở cả hai bên Harry đều tuột xuống, mất hút trong tầm nhìn khi chiếc xe vọt lên cao; chỉ trong tầm nhìn khi chiếc xe vọt lên cao; chỉ trong vài giây, cả cái thành phố Luân Đôn lộng lẫy và mù mịt đã nằm lại phía dưới hai đứa.
Trang:
[<] 1,
32,
33,[34],
35,
36,
144 [>]Đến trang (tối đa 144):