ạo qua các toa tàu. Tại sao lúc nãy chúng lại không thể nào vô được sân ga số Chín ba phần tư nhỉ?
Lại nhiều giờ nữa trôi qua, rồi giọng Ron cất lên ồ ồ:
- Đâu có xa dữ vậy ta?
Mặt trời bắt đầu lặn xuống tấm thảm mây, loang trên đó cái màu hồng thẫm. Ron hỏi Harry:
- Chuẩn bị xuống để ngó chuyến tàu một cái nữa hén?
Tàu vẫn còn ngay bên dưới chúng, đang chạy ngoăn ngoèo qua một vùng núi đầy tuyết phủ. Dưới vòm mây, bầu trời coi bộ tốt hơn phía trên cao.
Ron đạp chân ga, cho xe vọt trở lên, nhưng vừa mới nhấn ga thì chiếc xe bắt đầu rên rỉ.
Harry và Ron cùng đưa mắt nhìn nhau lo lắng.
Ron nói:
- Có lẽ nó mệt rồi. Từ trước tới giờ nó đâu có bay xa như vầy…
Và cả hai làm bộ như không nghe thấy tiếng rền rĩ của chiếc xe ngày một lớn, trong khi bầu trời mỗi lúc một tối thêm. Các vì sao bắt đầu nhấp nháy trên nền trời đen thẫm. Harry lại mặc áo ấm vào, cố làm như không để ý tới cái thanh gạt trên tấm kính chắn gió, đang phe phẩy một cách yếu ớt như muốn phản đối.
Ron nói, có vẻ với chiếc xe hơn là với Harry:
- Còn không xa đâu. Sắp tới rồi mà.
Rồi nó bồn chồn vỗ vỗ lên tấm bảng đồng hồ.
Một lát sau, khi lặn xuống qua những đám mây một lần nữa, chúng đã phải đảo mắt cố nhìn xuyên bóng tối và xoay ngang xoay ngửa để tìm cho ra một cảnh trí quen thuộc dưới mặt đất. Harry hét lên làm Ron và con Hedwig giật cả mình:
- Kìa! Ngay đằng trước đó!
In bóng trên đường chân trời tối đen, và nhô cao trên những mỏm đá ven hồ, là những tháp canh và ký túc xá của lâu đài Hogwarts đang đứng sừng sững. Nhưng chiếc xe tới lúc này lại giở chứng, nó vùng vằng giảm tốc độ.
Ron vỗ về cái bánh lái, nói bằng giọng tán tỉnh phỉnh phờ:
- Cố lên nào. Gần tới rồi, cố lên…
Cỗ máy xe rên rĩ. Những tia hơi nước đang phụt ra từ bên dưới mui xe. Harry phải cố bíu chặt hai cạnh ghế khi tụi nó bay về phía hồ.
Chiếc xe bây giờ chao đảo một cách khó chịu. Liếc ra ngoài cửa sổ, Harry thấy mặt nước hồ phẳng lặng như gương và đen thui, có lẽ cách chừng một dặm bên dưới. Mấy khớp ngón tay của Ron đã trắng bệch trên tay lái của cái xe hơi. Chiếc xe lại chao đảo nữa.
Ron lầm bầm:
- Cố lên nào!
Tụi nó đang bay trên mặt hồ. Tòa lâu đài ở ngay trước mặt. Ron rút chân lại.
Có tiếng lạch cạch, rồi tiếng xèo xèo, cuối cùng cỗ máy hoàn toàn chết lặng. Ron thốt lên trong cõi lặng thinh:
- Thôi rồi.
Mũi xe chúc xuống, tụi nó rơi, càng lúc càng nhanh, cắm đầu thẳng vào những bức tường đá vững chắc của lâu đài Hogwarts.
- ĐĐĐƯỪNG!!!!!!
Ron gào to, vặn mình xoay hết cỡ cái bánh lái; chiếc xe né được bức tường trong gang tấc, hướng vào cái vòm cổng lớn, bay vút bên trên căn nhà kính dành để trồng cây tối thui, rồi đến vườn rau cải, và rồi những bãi cỏ đen như mun, nhưng không làm sao bay cao lên được nữa.
Ron bèn buông lỏng hoàn toàn tay lái, rút cây đũa phép ra khỏi túi:
- NGỪNG LẠI! ĐỨNG LẠI!
Nó hét toáng lên, đập mạnh cây đũa phép xuống tấm bảng đồng hồ và tấm kính chắn gió, nhưng chiếc xe cứ cắm đầu rớt thẳng xuống như hòn chì. Mặt đất như bay ngược lại, đâm về phía chúng…
- COI CHỪNG CÁI CY ĐÓ!
Harry chồm qua ghị tay lái và hét vang. Nhưng đã quá muộn…
Trang:
[<] 1,
34,
35,[36],
37,
38,
144 [>]Đến trang (tối đa 144):