Old school Easter eggs.
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Phòng Chứa Bí Mật
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
i sao – cứ nhắc tới chuyện đó là lão Hagrid đằng hắng ầm ĩ và tai lão bỗng nhiên điếc một cách bí ẩn, cho đến khi đổi đề tài trò chuyện.

Hermione nửa không tán thành, nửa lại thích thú nhận xét:

- Cháu đoán là bác dùng bùa Bón Thúc, phải không bác? Bác làm cừ lắm.

Lão Hagrid gật đầu với Ron:

- Em gái cháu cũng nói với bác như vậy. Mới gặp cô bé hôm qua.

Lão liếc Harry một cái, bộ râu vĩ đại khẽ giật giật:

- Cô bé nói chỉ đi vơ vẩn quanh sân chơi thôi, nhưng mà bác đoán là cô bé hy vọng sẽ tình cờ gặp ai đó ở nhà bác.

Lão lại nháy mắt với Harry:

- Nếu con hỏi ý kiến bác, thì bác nói chắc là cô bé không từ chối một tấm ảnh có chữ ký…

- Ôi, bác đừng nói nữa mà!

Ron không kềm được một tràng cười ha hả bật ra, khiến cho mấy con ốc sên văng xuống đất. Lão Hagrid vội gầm lên:

- Coi chừng!

Rồi lão túm lấy Ron lôi ra khỏi đám bí rợ quí báu của mình.

Lúc ấy đã gần đến giờ ăn trưa, mà Harry thì từ sáng đến giờ chỉ mới có mấy viên kẹo mật cho vô bụng. Cho nên nó rất hăm hở trở vô trường để chén cho đã.

Chúng bèn chào bác Hagrid rồi đi về lâu đài. Ron vẫn thỉnh thoảng ho khạc, nhưng chỉ còn văng ra hai con ốc sên nhỏ xíu nữa mà thôi.

Khi chúng vừa đặt chân lên tiền sảnh mát lạnh thì một giọng nói vang lên:

- Các trò đây rồi, Potter và Weasley. Các trò sẽ thi hành lệnh cấm túc vào tối nay.

Đó là giáo sư McGonagall. Cô đang đi về phía chúng nó, nét mặt nghiêm trang. Ron cố nén một tiếng ợ, hỏi:

- Thưa cô, tụi con sẽ phải làm gì ạ?

Giáo sư McGonagall nói:

- Trò sẽ đánh bóng đồ bằng bạc trong phòng truyền thống với thầy Filch. Và chớ có dùng pháp thuật đấy, Weasley. Chỉ dùng tay thôi.

Ron cố nén nỗi đau khổ. Thầy giám thị Argus Filch là người bị mọi đứa học trò ghét nhất trường.

Giáo sư McGonagall nói tiếp với Harry:

- Còn trò, Potter, trò sẽ giúp giáo sư Lockhart trả lời thư của người ái mộ.

Harry tha thiết khẩn nài:

- Ôi, thưa cô, xin cô cho con vô làm trong phòng truyền thống đi cô.

Giáo sư McGonagall nhướn cao cặp chân mày:

- Nhất định không được. Giáo sư Lockhart đặc biệt yêu cầu trò đến làm với ông ấy. Cả hai trò nhớ đó, đúng tám giờ tối bắt đầu.

Harry và Ron ủ rũ đi lững thững vào Đại Sảnh đường trong trạng thái rầu rĩ chưa từng thấy. Đi đằng sau chúng là Hermione, cô bé mang một vẻ mặt “cho-đáng-đời-trò-dám-vi-phạm-nội-qui”. Harry ăn món bánh nướng nhồi thịt không được ngon như nó tưởng. Cả nó lẫn Ron đều cảm thấy tụi nó sẽ gặp chuyện gì đó còn tồi tệ hơn nữa.

Ron ủ ê than vãn:

- Chắc là thầy Filch sẽ bắt mình làm việc suốt đêm. Mà lại không được dùng pháp thuật! Trong phòng truyền thống có đến hàng trăm cái cúp chứ ít ỏi sao? Mình đâu có rành chuyện lau chùi theo cách thức của dân Muggle.

Harry thẫn thờ nói:

- Tôi sẵn sàng đánh đổi để làm chuyện đó bất cứ lúc nào. Hồi ở nhà dì dượng Dursley, tôi đã từng làm cả đống côngviệc như vậy. Chứ còn chuyện trả lời thư những người ái mộ thầy Lockhart… Quỷ thần ơi, ông ấy sẽ là cả một cơn ác mộng…

Buổi chiều thứ bảy thế là đi đoong! Và đúng lúc tám giờ kém năm, thời gian lúc ấy dường như đứng lại, Harry lê bước dọc theo hành lang lầu hai đến văn phòng thầy Lockhart. Nó c

Trang: [<] 1,58,59,[60],61,62,144 [>]
Đến trang (tối đa 144):